Hiển thị các bài đăng có nhãn Lưu Quang Vũ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lưu Quang Vũ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Từ biệt

Thôi nhé em đi
Như một cánh chim bay mất
Phòng anh chẳng có gì ăn được
Chim bay về những mái nhà vui

Nghĩa gì đâu kỷ niệm tháng năm dài
Lời thương mến nhớ lại thành chua chát
Lòng ta cạn hay tại đời quá hẹp
Nghĩ cho cùng nào dám trách chi em

Những ngày qua không thể dễ nguôi quên
Em lạc đến đời anh tia nắng rọi
Anh thuở ấy lòng thơm trang giấy mới
Mối tình đầu tóc dại tuổi mười lăm

Anh làm sao quên được những con đường
Lá vàng rơi trên cỏ
Nhớ vai em chập chờn hoa gạo đỏ
Nhớ vầng trăng xẻ nửa lúc xa xôi
Nhớ lời yêu trong những lá thư dài
Sao em muốn anh quên nhanh chóng thế
Anh cũng lạ cho mình xe cát bể
Chắp đời em vào với cánh buồm anh
Anh giặt áo cho em anh dọn bếp sửa buồng
Lúc em vắng anh thường ngồi tựa cửa
Anh cứ nghĩ thương nhau là tất cả
Nhưng em cười khi anh chẳng thể vui
Hai ta không đi một ngả đường dài
Không chung khổ đau không cùng nhịp thở
Những gì em cần anh chẳng có
Em không màng những ngọn gió anh trao
Chiếc cốc tan không thể khác đâu em
Anh nào muốn nói những lời độc ác
Như dao cắt lòng anh như giấy nát
Phố ngoài kia ngột ngạt những toa tàu
Tiếng bán mua tiếng cãi chửi ồn ào
Những nhà cửa nhỏ nhoi những mặt người bụi bẩn

Cánh chim vàng lạc đến đỉnh rừng hoang
Nay trở lại với cỏ mềm quả ngọt
Hãy ra đi sung sướng
Thật ra mà nói chẳng có gì để nói
Giã từ

Thơ Lưu Quang Vũ vẫn luôn hay và day dứt.
Em đang nghĩ nếu anh nói với em lời Từ biệt như thế này, em sẽ day dứt đến bao giờ....



Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Người con giai đến phòng em chiều thu

Thơ Lưu Quang Vũ

Là bài thơ đọc nhiều lần vẫn thấy xúc động.
Nỗi xúc động này có lẽ bắt nguồn từ những ngổn ngang trong mình.
Ngổn ngang vì những mâu thuẫn...

Mâu thuẫn của những phù phiếm xa hoa với những điều giản dị chân thành.
Mình yêu những hình ảnh giản dị trong bài thơ này: đường vào ô lem luốc bụi than, mái nhà xám đen, người đẩy xe gầy guộc...
Mình cứ thấy quặn lòng về người con giai ấy, kẻ...
... không phải là tấm hình trong sách
Hắn chỉ là dãy phố nghèo lấm đất
Không giấu che sự thật của lòng mình
Chỉ là bờ đê nhiều khói và than
Là con thuyền
Luôn luôn kiếm tìm luôn luôn từ bỏ

Nếu gặp một người con giai như thế, mình "có đi được với hắn không?"
Phải chăng chỉ là một sự thương cảm với kẻ "luôn luôn kiếm tìm luôn luôn từ bỏ" "bơ phờ, cô độc"...
Chỉ là thế thôi