Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2021

If - by Rudyard Kipling

If— 

(‘Brother Square-Toes’—Rewards and Fairies)

If you can keep your head when all about you   
    Are losing theirs and blaming it on you,   
If you can trust yourself when all men doubt you,
    But make allowance for their doubting too;   
If you can wait and not be tired by waiting,
    Or being lied about, don’t deal in lies,
Or being hated, don’t give way to hating,
    And yet don’t look too good, nor talk too wise:

If you can dream—and not make dreams your master;   
    If you can think—and not make thoughts your aim;   
If you can meet with Triumph and Disaster
    And treat those two impostors just the same;   
If you can bear to hear the truth you’ve spoken
    Twisted by knaves to make a trap for fools,
Or watch the things you gave your life to, broken,
    And stoop and build ’em up with worn-out tools:

If you can make one heap of all your winnings
    And risk it on one turn of pitch-and-toss,
And lose, and start again at your beginnings
    And never breathe a word about your loss;
If you can force your heart and nerve and sinew
    To serve your turn long after they are gone,   
And so hold on when there is nothing in you
    Except the Will which says to them: ‘Hold on!’

If you can talk with crowds and keep your virtue,   
    Or walk with Kings—nor lose the common touch,
If neither foes nor loving friends can hurt you,
    If all men count with you, but none too much;
If you can fill the unforgiving minute
    With sixty seconds’ worth of distance run,   
Yours is the Earth and everything that’s in it,   
    And—which is more—you’ll be a Man, my son!

---------------
NẾU
(bản dịch của Trịnh Lữ)


Nếu vẫn minh mẫn khi tất cả xung quanh

Đã đang mê muội và còn đổ lỗi cho mình;

Nếu vẫn tự tin khi bị tất cả nghi ngờ,

Và còn để cho họ được nghi ngờ;

Nếu biết đợi chờ mà không mệt mỏi,

Bị dối trá mà không dối trá

Bị thù hận mà không hận thù,

Mà vẫn không thiện nhân ra mặt, không thông thái ra lời;

 

Nếu biết mơ – mà không lấy mộng làm thầy;

Nếu biết nghĩ, mà không nghĩ chỉ để nghĩ;

Nếu đã gặp cả Thành công và Tai họa

Mà coi hai kẻ mạo danh ấy vẫn hệt như nhau;

Nếu vẫn kiên nhẫn khi những lời chân thật của mình

Bị đám tiểu nhân xuyên tạc để bẫy kẻ dại khờ,

Hoặc dõi nhìn những thứ để đời của mình đổ vỡ

Rồi lại cúi xuống dựng chúng lên với những dụng cụ cũ mòn;

 

Nếu có thể chồng hết mọi món tiền thắng cược

Đặt cả vào một ván sấp ngửa

Thua hết sạch, rồi chơi lại từ đầu

Mà không hề thở ra một lời nào về món thua mất ấy của mình;

Nếu có thể bắt cả tim óc gân cốt mình

Vẫn phụng sự kiếp nghiệp mình khi chúng đã kiệt lực từ lâu

Và vẫn gắng gỏi khi chả còn gì nữa

Ngoài Ý Chí vẫn cứ bảo chúng rằng “Gắng lên nào”;

 

Nếu biết chuyện trò với đám đông mà vẫn giữ được phẩm hạnh của mình,

Hoặc giao du với vua chúa mà vẫn cứ bình dân;

Nếu cả kẻ thù lẫn bạn quý đều không thể làm mình bị tổn thương;

Nếu biết trọng thị tất cả mà không quá thế với ai;

Nếu biết khiến cho một phút gian nan khắc nghiệt

Có giá trị như sáu mươi giây tập chạy đường dài –

Con sẽ có cả Trái Đất này, cùng mọi thứ nó chứa đựng,

Và hơn thế nữa, con ơi, con sẽ nên Người!

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2020

Back to black

Black to black là một mùi ngon giữa một cơ số mùi quá khoe mẽ của nhà nước hoa Killian dân chơi xa xỉ. Back to black mang đến một combo mật ong+ thuốc lá kinh điển, tuy cùng chất lượng mật ong như Tabac Rouge lừng lẫy (rất ngon) của Phaedon nhưng thuốc lá trong Back to black mang đến một dự vị khác hẳn, cay đắng và buồn.
Cũng có thể bạn Thanh đã bị cái tên Back to black mang đến những cảm xúc của cô Amy Winehouse quá cố
Me and my head high
And my tears dry
Get on without my guy
You went back to what you knew
So far removed from all that we went through
And I tread a troubled track
My odds are stacked
I'll go back to black

Một cơn đau đầu kỳ lạ. Bạn Thanh vốn hiếm khi biết đau đầu là gì. Bạn đã đi ngủ từ 9h30 và tỉnh dậy sớm, tầm 5h30, rồi hơn 6h mới ra khỏi chăn ấm... mà cơn đau đầu vẫn theo bạn từ tối hôm trước đến tận giờ.

Có nhiều thứ
Không thể chùi được bằng nước mắt
Như ánh sáng kia trên bầu trời hoàng hôn và bình minh của biển
Như sự nín lặng bất lực của cát.
Như bàn tay bên cạnh một bàn tay
[Thơ Bạch Diệp]

Đọc dạo kiếm được thơ hay liền mang về lưu giữ ở đây.

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Nắng nóng

Con sông mùa cạn nước
Lặng ngắt cả đôi bờ

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Blog em

Em thích những điều mới mẻ
Thích tìm hiểu, biết này biết kia
Không thích mình cũ mòn
Em luôn ra vẻ sẵn sàng cho những chuyển biến trong đời
Nhưng hôm nay nhìn lại blog mình, em thấy không đổi :D

Em vẫn quanh quẩn những điều xưa cũ, những dằn vặt về khả năng chia sẻ, bộc bạch. Em quanh quẩn mấy bài thơ tình đượm buồn day dứt. Quanh quẩn mấy câu văn và tự vấn về cuộc đời mình. Quanh quẩn nhạc nhẽo.
Ai đọc blog em có thấy tẻ nhạt hemm?

Nhưng mà thôi...

"Địa ngục âm u hay cõi niết bàn
Sung sướng hay là đau khổ?
Điều ấy có quan trọng gì?
Cứ ở lại bên tôi, chớ vội quay đi
Vì chúng ta đều hiểu điều gì là quan trọng nhất
Quên cả buồn vui, cả những điều được mất
Quên cả những mặt người, những cái nắm tay
Chỉ niềm vui duy nhất lúc cuối ngày
Biết mình không cô độc.
Nếu mỏi chân, xin hãy dừng bước đã
Ngồi lại bên tôi một chút cuối ngày."

Thế nên nhé, chốt lại là, chả có lý do gì để bỏ nhau mà đi đâu. Vì bạn yêu thằng này ko ưng ý mình, mình nghỉ chơi bạn, vì thằng ấy ko tốt cho bạn. Điên ah. Bleeeee
Bạn điên thế mà hôm rồi, trong lúc khóc sướt mướt trên đường về nhà,rất gần đây thôi, mình đã nghĩ là fone bạn đấy. Rồi mình nhớ bạn cũng có lần như thế. Mình nghĩ bạn sẽ hiểu cho mình lúc này... Điều gì là quan trọng nhất đây???

"Mười lăm năm lòng mình chưa hiểu hết"

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Từ những khoảng không nhau

Google một hồi mà hổng ra gì nhiều nhiều về Trần Việt Anh để viết cả. Đã để ý thơ của anh này lâu lâu rồi, để ra đây một bài vừa đọc buổi trưa nay. :)

Chẳng còn về được mùa đông năm ấy

Rồi cũng một lần phải trở về mùa đông năm ấy

Từ những khoảng không nhau

Chẳng chất chứa niềm đau

Từ những phòng tranh tĩnh lặng

Bức vẽ năm xưa mãi mãi chẳng xong màu.

Nếu phải trở về cùng mùa đông năm ấy

Chợt giật mình, sợ chẳng biết nói gì.

Em có tin vào phép lạ?

Luôn có sự đợi chờ những kẻ ra đi?

Không, anh biết có những điều không giống thế

Rồi cuộc vui nào cũng đến lúc chia ly!

Nếu được cạnh nhau trong mùa đông năm ấy

Bên bếp lửa hồng, anh sẽ kể em nghe

Truyện của Andersen luôn thiếu những bà tiên

Truyện của Grimm thì hay mơ mộng quá

Những ốc đảo xanh, những miền xa lạ

Những hoa thơm quả ngọt của cuộc đời

Không em ơi, tất cả đều giả dối

Điều chân thực cuối cùng chỉ anh và em thôi…

Vì mình đã không còn bên nhau cùng mùa đông năm ấy

Như nhà thờ phút cuối đổ hồi chuông

Chúng mình chỉ là những con chiên tuyệt vọng

Tìm đến nhau để cứu rỗi linh hồn

Nhưng hẳn là chúng mình nhiều tội quá

Thượng đế ban cho sống mãi với nỗi buồn…

Em đã không còn về mùa đông năm ấy nữa

Anh cũng thôi ngóng tiếng bước chân người

Chỉ còn cơn gió lùa qua cửa

Xa vắng làm sao khi thiếu những nụ cười

Khi em biết, và khi anh cũng biết

Chia tay là vĩnh viễn mất nhau thôi

Rồi chẳng thể trở về cùng mùa đông năm ấy…

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Tôi sợ quá những đoạn đời thay đổi

"Nào ai biết lòng yêu thành thật

Đã rơi rớt chỗ nào trên năm tháng mình đi

Sao ngoái trông chỉ thấy cỏ xanh rì?

Tôi sợ quá, những đoạn đời thay đổi"

Nguyễn Thiên Ngân

Lần này post blog có kèm nguồn hẳn hoi.

Hôm nay yếu người nên thấy sợ quá, sợ thật đấy. Lòng người, thủ đoạn, dằn vặt thay vì thương xót nhau. Mỗi thương nhớ giờ đúng như một loài hoa độc, không chỉ làm chóng mặt mà còn làm tim gan ruột dạ dày lòng mề lộn tùng phèo lên hết cả.

"Một ánh mắt buồn bã nhất thời cũng ngỡ rằng người bảo đừng đi
Mà ở lại thì có ích gì"

"Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu?"

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Đừng nói nữa, được không?

Ok, chú thích anh chiều.
Anh post lại bài thơ làm anh ngừng thở, làm anh thấy mệt kinh người, làm mọi thứ chìm xuống và nước mắt anh tuôn rơi.
Anh có cần hứng lại nước mắt vào chai thủy tinh như Nick trong New Girl không nhỉ?

Đã đặt cược với số phận một lần
đã từng mang hết nỗi đau buộc chặt dưới gót chân…
nên đừng nói nữa, được không?
Đừng nói nữa về những lỗi lầm
đừng nói nữa về chuyện ai phải cần tha thứ
đừng nói nữa về một quãng đời chia sớt cùng nhau cả buồn vui lẫn giận dữ
đừng nói nữa về sự chịu đựng của mỗi người đã là quá đủ
ngoại trừ yêu thương…

Những gì đã hứa với nhau thật ra không thuộc sở hữu của một cuộc đời bình thường
chúng ta chỉ nói với niềm vui mà bỏ quên nước mắt
xây lên một ngôi nhà với toàn là bình yên và hạnh phúc
như một giấc mơ đẹp mà không cần ai lay vai tỉnh giấc
những ảo tưởng triền miên…
Cay đắng của mỗi người đều được giữ theo một cách riêng
khi người này khóc, người này chờ người kia đi ngủ
khi người kia đau, người kia xiết tay người này như một trò chơi thuở nhỏ
người nào thua phải tự mình nín thở
tự mình giúp cho mình được chết đi!

Tự mình giúp cho mình tránh xa những hoài nghi
tự mình tạo ra một cuộc đời- sống- không- vì- mình- ở nơi đó
tự mình chải tóc, tô son đợi mỉm cười vào một ngày chắc chắn sẽ đổ vỡ
tự mình bước lùi trên một con đường mà đích đến chỉ nằm trong những câu chuyện kể
những lần tự kể cho nhau nghe…

Nếu có thế sống thì hãy sống mạnh mẽ trên những kí ức của xót xa
không có giọt nước mắt nào của con người là vô nghĩa
tàn nhẫn với bản thân còn hơn là để trái tim phải quị ngã
mình chết cho một con người chưa bao giờ thấy mình là- một- trong- tất- cả
có đáng không?
Đừng nói nữa, khi hạnh phúc ấy đã từng hiện diện ở trong lòng
đã từng hiện diện trên những ngón tay trong nhiều sớm khuya cùng thức dậy
đã từng hiện diện trong vô vàn lần người này hay người kia giận dỗi
đã từng hiện diện ngay cả trong ý nghĩ mà không cần phải nói vào lần cuối …
- làm ơn, đừng bao giờ sống cuộc đời giống chúng ta!

Làm ơn, đừng nói nữa?
vì những tháng ngày chỉ vừa mới đi qua…

= Nguyễn Phong Việt =

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

For you...

Không yêu
(P.T.N.L)

Cố gắng nghĩ đến một chi tiết đáng yêu để yêu
những chi tiết rất đời thường
anh chưa bao giờ làm em khóc

Bên hồ serenata thả từng giọt vào đáy cốc
màu môi hay màu áo trong đêm
tưởng tượng một ánh mắt đồng lõa
một bí mật trong những bước chân lang thang trên phố
giọng cười ròn rã sau chiếc khăn quàng
anh đáng yêu vậy mà sao em không yêu
đành hẹn lại kiếp sau anh nhé
kiếp này em bận rồi

Lại nhớ về hơi ấm của một người đang ở rất xa
người luôn làm em khóc

Giả vờ cười nói giả vờ bận rộn
thôi anh về đi em có bạn
nhói lên cảm giác hối lỗi khi anh quay lưng
giọt serenata cuối cùng
vừa nhỏ xuống…

Biết ơn là trí nhớ của trái tim
Tình yêu bẩm sinh đãng trí...

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Từ biệt

Thôi nhé em đi
Như một cánh chim bay mất
Phòng anh chẳng có gì ăn được
Chim bay về những mái nhà vui

Nghĩa gì đâu kỷ niệm tháng năm dài
Lời thương mến nhớ lại thành chua chát
Lòng ta cạn hay tại đời quá hẹp
Nghĩ cho cùng nào dám trách chi em

Những ngày qua không thể dễ nguôi quên
Em lạc đến đời anh tia nắng rọi
Anh thuở ấy lòng thơm trang giấy mới
Mối tình đầu tóc dại tuổi mười lăm

Anh làm sao quên được những con đường
Lá vàng rơi trên cỏ
Nhớ vai em chập chờn hoa gạo đỏ
Nhớ vầng trăng xẻ nửa lúc xa xôi
Nhớ lời yêu trong những lá thư dài
Sao em muốn anh quên nhanh chóng thế
Anh cũng lạ cho mình xe cát bể
Chắp đời em vào với cánh buồm anh
Anh giặt áo cho em anh dọn bếp sửa buồng
Lúc em vắng anh thường ngồi tựa cửa
Anh cứ nghĩ thương nhau là tất cả
Nhưng em cười khi anh chẳng thể vui
Hai ta không đi một ngả đường dài
Không chung khổ đau không cùng nhịp thở
Những gì em cần anh chẳng có
Em không màng những ngọn gió anh trao
Chiếc cốc tan không thể khác đâu em
Anh nào muốn nói những lời độc ác
Như dao cắt lòng anh như giấy nát
Phố ngoài kia ngột ngạt những toa tàu
Tiếng bán mua tiếng cãi chửi ồn ào
Những nhà cửa nhỏ nhoi những mặt người bụi bẩn

Cánh chim vàng lạc đến đỉnh rừng hoang
Nay trở lại với cỏ mềm quả ngọt
Hãy ra đi sung sướng
Thật ra mà nói chẳng có gì để nói
Giã từ

Thơ Lưu Quang Vũ vẫn luôn hay và day dứt.
Em đang nghĩ nếu anh nói với em lời Từ biệt như thế này, em sẽ day dứt đến bao giờ....



Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Thơ. Hẳn 02 bài 1 lúc.

Em à đừng khóc

Em à,
Đừng khóc!
Ngoài kia, ai cũng đang gồng mình lên diễn.
Vì sợ đánh đổ mất cuộc đời.
Ai cũng nghĩ, cũng tin, cũng sợ
Cuộc đời này có một
Nên vẽ nguệch ngoạc hằng đêm.
Lên mặt. Thứ sáp màu. Triệu triệu năm rồi. Vẫn nhoèn nhoẹt. Không khô.

Em à,
Đừng nghĩ!
Chỉ có tình yêu mới đủ sức kéo em đi.
Những nguời đàn ông. Với trái tim và tinh thần vạm vỡ.
Mỗi sớm mai của họ. Tỉnh giấc. Là cà phê. Là báo. Là lịch hôm nay cụ thể phải làm gì.
Không có em. Không có em.
Ngồi vẩn vơ.
Vui bằng ánh mắt.
Khóc cũng bằng ánh mắt.
Đem cả không gian phủ bởi một bóng hình?!

Em à,
Đừng nhớ!
Những lời ngọt ngào. Những điều có cánh.
Những cái nắm tay hay vội vã liều mình.
Đem cả ước mơ đặt vào tim ai đấy.
Chuyện thủy chung có dăm ba kiểu.
Nhưng chẳng kiểu nào đủ để gọi “thủy chung”.

Em à,
Đừng tin!
Em có thể làm nên điều vĩnh viễn.
Chuyện ba năm. Chuyện một giờ. Chuyện khoảnh khắc.
Hạnh phúc chỉ ở đấy thôi là đủ.
Nhé em!
Em à,
Đừng nghe!
Những chuyện dở dang.
Mà ta đang kể….

9.7.08
Phan Ý Yên

Rồi em sẽ khác đi mà, ta biết
Không tận tâm ngốc nghếch giống bây giờ
Mình lo sợ em bị đời bắt nạt
Cứ vội vàng dặn em tính hơn thua
Rốt cuộc rồi cũng sẽ là mưa
Sau rất nhiều ngày tạnh
Rốt cuộc em cũng sẽ biết mắt người thì lạnh
Và tay người chỉ ấm đôi khi
Thôi bây giờ em cứ việc ngu đi
Em cứ ngốc, đời sẽ đền em cả
Đền đôi mắt trong veo bằng những lương thiện bất ngờ
Đền tình yêu không tính toan bằng một người sẽ vì em mà đợi chờ
Dù thế nào đi nữa
Đền cho khung cửa đóng bằng một ô khác mở
Đền hoa cho cánh đồng
Đền gió dịu ban trưa
Đền cho em không gợn chút nghi ngờ
Bằng một kẻ yêu em nhiều hơn cả
Những mẩu tình em góp nhặt từ xưa

Nguyễn Thiên Ngân

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Như một lời chia tay



Những nỗi buồn vẫn chẳng thể nào giao cảm cùng nhau

Anh..
và em…
Chúng ta
Và những người khác nữa
Vẫn mải miết đi tìm một nửa
Hoặc vẫn mơ hoài về hình bóng thuở xưa

Dẫu có buồn dẫu có khóc như mưa
Hoặc lang thang một mình trên những con phố nhỏ
Thì vẫn chỉ có ta và gió
Những thầm thì trầm lắng thẳm sâu

Mỗi con người có riêng một nỗi đau
Một nỗi riêng tư sao chẳng thể ai chia sẻ
Dẫu có yêu người đến cồn cào như thế
Chẳng nói lên lời bởi có đến được đâu

Bởi có những nỗi buồn vẫn chẳng thể nào giao cảm với nhau
Vẫn loay hoay giữa bộn bề cuộc sống
Có những lúc thấy lòng trống rỗng
Đi bên người như đi với hư vô

Những ý nghĩ thẳm sâu không có bến bờ
Muốn đan tay em vào tay anh quá
Những tia nắng cuối ngày dần lạnh giá
Hỏi tim mình rằng đã chắc yêu chưa?

Muốn cùng anh đi giữa những cơn mưa
Muốn cùng anh đi nhạt nhoà trong nắng
Muốn cùng anh đến một miền xa vắng
Nhưng mình vẫn là hai nửa chẳng thể nào giao nhau…

(Thơ Đoàn Minh Hằng)

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

Em ơi, hát đi, và take it easy!

Hoài tưởng



tặng Hoài tưởng của Hoelderlin


Nhớ về Berlin, là một dòng sông
Và cái chết có trong tưởng tượng
Tôi đi, lên đỉnh một triền thung lũng
Hoa táo bay với sắc màu và nhạc
Tiếng chim kêu trên mặt đất bằng

Tháng tư, Berlin, mùa lá xanh
Buồn chất ngất lên cao lâu thị thành
Ôi, sự vô nghĩa của bản Ballade này
Nó trống rỗng, phập phù, đơn điệu...

Tháng tư, mùa lá xanh
Trở về ga Frankfurt
Đông người, rất đông người
Tôi kéo áo choàng tránh cơn gió
Sờ lên ngực chỉ thấy nỗi buồn

Tôi đi, cây Kastalien úa vàng
Quán rượu bờ sông Spree
Đàn quạ đậu kín nóc nhà thờ
Berlin, một ngày cuối thu...

Tôi đi lên cột tháp truyền hình
Giết chết nỗi buồn ở độ cao 200 mét
Tôi gọi 10 chai Whisky
Đốt hết 100 điếu Marlboro
Một buổi chiều
Không chết

Tôi về khu đổ nát Friedrichhain
Nơi cư ngụ của những tên vô chính phủ
Ăn sáng vào lúc 5 giờ chiều
Quán Xanh, Blues, Jazz...
Em ơi, hát đi, và take it easy!
Hát đi, "em sinh ra từ đâủ"
"Và đừng hỏi tôi là Phi hay Á
"Em thấy không, hồ nước mắt đã cạn khô
"Em thấy không, chúng ta đều đi về hướng đó
"Buồn làm chi. Chỉ có đêm thôị Đêm vui..."

Berlin, mười năm
Dòng Spree xanh, vẫn xanh
Chỉ có lá cây Kastalien nhuộm đỏ
Hoài tưởng không ngày tháng
Tìm kiếm toàn hư ảo
Ngày cuối ra hồ Wannsee
Chỉ có chiếc thuyền nhỏ bồng bềnh
Đi thôi, những linh hồn cô độc
Ta ở đây quá lâu rồi
(Sao bây giờ ta mới chợt nhận ra điều đó?)
Ta đi thôi! đi thôi!
Có sự ồn ào nào níu giữ?
Berlin, Berlin, Berlin...
Adieu!

11/00

Đinh Tuấn Anh


Thơ hay ta cứ bưng về blog đã. Không kể nó là về cái gì. Hay là hay!

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

Có được không em?

"...tự làm đau mình bằng cách giữ lấy bão giông và nhường phần bình yên nhỏ bé
cho những người mình yêu thương lặng lẽ
rồi có được gì đâu?
Rồi có được gì khi một mình mình chống chọi với đêm thâu
rồi có được gì khi trên hai vai ngày nhiều thêm vết xước
rồi có được gì khi mỉm cười mà trong lòng chất đầy đau đớn
rồi có được gì khi chìa tay ra mà trái tim hoàn toàn biết trước
mình sẽ thua…

Bỏ xuống đi
cuộc đời của chúng ta đâu thể giống như một câu chuyện đùa
kể cho người này, người kia nghe để mua vui lòng thương hại
mình hiểu rõ yêu thương thẳm sâu nhất là yêu thương của những con người từng trải
một cái xiết tay, một cái tựa vai… có thể khiến con người ta cam tâm đánh đổi
cả một cuộc đời tính từ lúc lớn khôn!

Mang một thứ gì đó trên vai có thể làm cho con người ta hạnh phúc vô cùng
như được chia sẻ và bao dung mà ít ai làm được
cảm giác của một người thấy mình chịu đau giỏi hơn người khác
cảm giác của một người thấy mình ngồi trong bóng đêm mà tình yêu tỏa sáng
cảm giác của một người đứng im mà thấy mình nhìn ra cả một thế giới rộng lớn
nào có biết được đâu?

Có biết được chúng ta đang tin vào một thứ giống nước chảy dưới chân cầu
tin vào một thứ được nắm giữ bởi một người mà ta không thể giữ
tin vào một tình yêu mà ngay cả ta cũng không chắc chắn là đầy đủ
tin vào số phận đã dạy cho ta cách biết ơn một con người làm cho ta mất ngủ
với nước mắt suốt chiều dài của đêm…"

Có đồng cảm không hả, Kưm của chị?

Có được không (Nguyễn Phong Việt)

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

Không nên


Không nên bước đi trong mây
đôi giày của bạn sẽ dính nước

không nên bay trong không gian
chim chóc sẽ mổ vào người bạn

không nên trần truồng dạo chơi trên đường phố
những kẻ lạ mặt sẽ đến quấy rối bạn

không nên giấu mặt giữa hai bàn tay
bạn bè sẽ không nhận ra bạn

không nên không nên không nên

(Thơ VYACHESLAV KUPRIYANOV)

ừ.........

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Chẳng có đất thừa cho một vết chân đâu...

Phố hanh hao bụi lầm xứ lạ, ủ ấm bàn tay bằng hơi thở chính mình, chút nắng quái bỗng làm người chột dạ. Tự nắm tóc nhìn mà thấy vẫn còn xanh.

Thôi phải về ngày đã mênh mông, mẹ buốt ngực nằm mơ ta kéo áo. Già xóm bên gieo quẻ trầu không phán bảo - đứa con hư đi bạc suốt đời. Mẹ cả tin mua lễ cầu giời - thánh thần không ngoái mặt.

Cánh đồng Chiều mùa này không ai gieo hạt, đám trẻ trâu đốt gốc rạ ngồi cười. Khói trắng lên thành mây bay đi mất. Điềm báo tuổi thơ linh ứng - ta vẫn mục đồng trên phố tuổi ba mươi.

Ngang qua sân chùa con nghê đá vẫn chơi, nhớ ngày nhỏ thường xoa đầu nó hỏi: Có về nhà ta mẹ cho ăn cơm đỏ, để ta được thay mi ngồi đó - trăm năm sau không biết có ai tìm?

Già xóm bên cầm bàn tay đứa bé lặng im. Đường chỉ mờ giống y như chân trời - thật kỳ lạ. Đoán làm sao vận tương lai nghê đá!

Đứa bé lớn lên đi ngàn con đường chiều, ướp xuân chồi và thấy thu rụng lá. Hết hạ rồi đông, nhưng cuối cùng chỉ giữ mỗi mùa không.

Rủ một thiên thần cùng uống nước sông, giọt nước đục như hồn người đục. Tỉnh giấc mơ đời thiên thần bật khóc - người loay hoay ngồi đếm những mai buồn.

Ngày nhỏ có lần cắp áo đi chôn, để được ở trần cho đêm đen vẩy mực. Đến tận bây giờ đám sao thưa vẫn thức, mắt nhìn ta thân lấm vết phong trần.

Em lục tìm gì vùng thời gian đã xóa, ký ức nhấp nhô ta trồng đầy cỏ lạ. Chẳng có đất thừa cho một vết chân đâu.

Loang loáng những ngày ngập dưới trời ngâu. Căn gác không tên, ngỡ sống bình yên đời ở trọ. Bên mái hắt mưa từng có người ngồi đó, đã giữ giùm ta đôi tiếng thở dài. Trí nhớ suy tàn nên bây giờ chẳng biết là ai...

Già xóm bên rồi cũng qua đời. Chiều ba mươi Tết ra đồng tảo mộ, ta chắp tay chợt thấy trời chuyển gió. Quẻ trầu không thất truyền.

Em ở lại đi cho cho quẻ ứng thành duyên, cho nỗi đau khánh kiệt, cho nghê đá về nhà mẹ nuôi ăn cơm đỏ. Lũ mục đồng gõ bát bên mâm cỗ.

Cho đường chỉ tay chạm đến chân trời.

(Thơ Bùi Sỹ Nguyên)
Bài thơ này anh Nguyên lấy tên là "Chỉ tay chân trời".
Mình thấy đây là một bài thơ rất hay. Dài rộng.
Riêng mấy câu thơ này:

Em lục tìm gì vùng thời gian đã xóa,
ký ức nhấp nhô ta trồng đầy cỏ lạ.
Chẳng có đất thừa cho một vết chân đâu.

thì đang hòa nhịp với những cảm xúc trong mình. Khiến mình dịu lại. Có thể mỉm cười đi qua những sân si dằn vặt.
Cám ơn đời có cái thứ tên là Thơ ca. Và cám ơn anh Nguyên :)

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Người con giai đến phòng em chiều thu

Thơ Lưu Quang Vũ

Là bài thơ đọc nhiều lần vẫn thấy xúc động.
Nỗi xúc động này có lẽ bắt nguồn từ những ngổn ngang trong mình.
Ngổn ngang vì những mâu thuẫn...

Mâu thuẫn của những phù phiếm xa hoa với những điều giản dị chân thành.
Mình yêu những hình ảnh giản dị trong bài thơ này: đường vào ô lem luốc bụi than, mái nhà xám đen, người đẩy xe gầy guộc...
Mình cứ thấy quặn lòng về người con giai ấy, kẻ...
... không phải là tấm hình trong sách
Hắn chỉ là dãy phố nghèo lấm đất
Không giấu che sự thật của lòng mình
Chỉ là bờ đê nhiều khói và than
Là con thuyền
Luôn luôn kiếm tìm luôn luôn từ bỏ

Nếu gặp một người con giai như thế, mình "có đi được với hắn không?"
Phải chăng chỉ là một sự thương cảm với kẻ "luôn luôn kiếm tìm luôn luôn từ bỏ" "bơ phờ, cô độc"...
Chỉ là thế thôi

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

Lảm nhảm về thơ đàn bà con gái

Ngày hôm nay và cả từ ngày hôm qua nữa, trong đầu em cứ âm vang lên mấy câu thơ của mấy nhà thơ nữ em từng đọc, Xuân Quỳnh,Olga Berggorltz, Natalia Vasilievna...

Mấy câu thơ khi chia tay Aleksei Tolstoi của Natalia:
"Anh sẽ bình yên hơn
Anh sẽ dễ dàng hơn
Nếu em yêu anh chỉ từ nơi xa ngái...
Ngôi nhà anh ồn ào, đời anh đông khách khứa
Cơn khát dịu dàng em biết lấy gì nguôi"
hay mấy lời bộc bạch
"Tôi yêu bầu im lặng. Tôi nở tung ra trong bầu im lặng" cũng của Natalia Vasilievna...

Đơn giản, em thấy mình trong những câu thơ của ấy.
Em thấy mình với "cơn khát dịu dàng" "biết lấy gì nguôi".
Thấy mình vẫn thường "nở tung ra trong bầu im lặng"

Em thấy mình thầm cay đắng ghen tuông:
"Em giấu nỗi niềm khổ sở
Của hờn ghen xuống tận đáy tâm hồn
Tưởng tới anh cùng một cô gái nhỏ
Không phải mình-tươi sáng đáng yêu hơn!"
(Olga)
Ôi em đặc biệt ghen tuông với những cô gái tươi sáng đáng yêu vì em tự ti mình già cỗi ảm đạm, em hay tự kỉ u sầu...
"Em đã già nhiều, nhưng anh đâu có biết,
Hay anh cũng biết rồi? Có thể! ..Nói đi anh! "

Thế rồi, em tiếp tục trôi êm với những câu thơ của Olga:
"Em đi đây, em đi đây
nương theo dòng nước mở
Đừng tìm em qua dấu chân bé nhỏ -
nước xóa liền mọi vết chảy trôi

Phía sau em cầu sẽ mở thôi
để bắt đầu một điều tươi mới
và ở nhà ga, bến phà anh tới
họ cũng chẳng cho anh tin tức của em

Hãy tưởng về giọng em nhẹ êm
giọng hát bài ca xưa mộc mạc,
nhớ sợi tóc hiền ngoan ngơ ngác
Ấm êm mềm mượt chói vàng "

Dù tóc em không có cái màu vàng sáng đẹp đẽ như trong thơ ấy, nhưng em đã luôn nghĩ đến chuyện quay lưng đi...Em nghĩ đến chuyện mình sẽ đi khỏi ANH, đi khỏi những vấn vương ANH, để cả anh và em bắt đầu những điều tươi mới...

Đọc thơ Olga em nhớ Xuân Quỳnh. Em thấy thơ họ có cái dáng vẻ giống nhau thế... Nữ tính không chịu nổi, dịu dàng ngập tràn từng câu thơ giản dị nhẹ nhàng.
"Em có đem gì theo đâu
Em để lại cho anh tất cả
Thành phố tuổi thơ gạch vĩa hè đã cũ
Thành phố tuổi thanh niên hầm hố mới đào
...

Em có đem gì theo đâu
Em để lại cho em tất cả
Bóng cây thưa đường Quang Trung
Phố Nguyễn Du nồng nàn hoa sữa
..

Em có đem gì theo đâu
Em để lại cho anh tất cả
Doi cát vàng với dòng sông đỏ
Bờ bãi quanh năm xanh mướt màu xuân
Những làng hoa hương thoáng xa gần
Vườn hoa trẻ như thuở mười sáu tuổi
Cọng rơm mới tháng mười thơm trải
Trên con đường nắng sáng ta đi
Những con đường ngoại ô
So với tình yêu con đường ngắn quá
Tất cả những buồn vui
Em để lại cho anh tất cả ..."

Anh có để ý thấy mấy câu được lặp đi lặp lại ấy không? Em có đem gì theo đâu/ Em để lại cho anh tất cả. Anh có nghĩ, để lại cho anh tất cả ấy của Xuân Quỳnh cũng giống như: em trao cho anh tất cả, niềm vui, nỗi buồn, kí ức và cuộc sống của em...

Em nhớ rằng mình đã từng ngồi chép những câu thơ này ra giấy:
"Chiều tháng năm nắng ngả thân cây
Em trở lại một mình trên lối - nhớ
Gió trở lại một mình trên mái phố
Khắp một trời phượng đỏ mênh mông
Hoa sen hồng mặt nước thì trong
Cây tường vi mọc gần cây sấu
Trước cây cỏ vô tư em chẳng giấu
Nỗi nhớ anh, nỗi nhớ khôn cùng "
Những câu thơ thật hồn nhiên, mộc mạc, trong trắng và dịu khôn tả.

Em không đủ hồn nhiên để trong sáng như thế.
Em lan man trong kí ức của mình về những bài thơ của các bạn nữ sĩ này. Em giả vờ rung động y như họ về Anh. Giả vờ mình cũng nhớ như thế, mình cũng yêu như thế...
Nhưng rồi, anh ạ, em vẫn chưa có được ANH của riêng em. Em sẽ chả đọc thơ đàn bà con gái viết nữa đâu. À, không đọc thơ của các bạn đàn bà con gái chỉ biết yêu- chỉ sinh ra để viết thơ tình thế nữa đâu.
Tự kỉ lắm.
Vì em khô cằn lửng lơ với hiện thực. Em KHÔNG Anh



Viết dưới ảnh hưởng cách viết note lừa tình của 2 người bạn thân mến
.

Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

...

"Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi
mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
và ta quặn đau…"
...

"Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…

Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?"

(Nguyễn Phong Việt)

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2009

Tiền

Bực bội quá. Tiền tiền tiền tiền
Khó chịu
Tức thế
Tức quá
Muốn được tin tưởng
không muốn thế
chỉ vì tiền
ghét lắm

Bản năng nói: Hãy nổi loạn.
Lý trí kêu: Hãy kìm giữ!
Ngày chết đuối ngày.
Ta chết đuối ta.Trong ngàn vạn điều mâu thuẫn.
lạc lối trong mê cung những thứ tưởng _ chừng _ bình _yên.
Điều gì day dứt trong ta
Khi dường như đường ray dựng sẵn đã vờ vĩnh là hoàn hảo?
Vẫn không khỏi đắng ngắt khi biết rằng xa tít tắp
Biết đâu… ta gục ngã khi vừa kịp chạm đến bình minh.
Biết đâu… ta chẳng nói nổi lời yêu với những thứ bản năng ta sẵn có.
Biết đâu… ta cố quên đi để đuổi kịp những chuyến tàu chen chúc hàng vạn người lao đi về phía trước.
Biết đâu… người ta thương vừa gạt nước mắt xót xa
Mà ai nào hay biết.
Hiếu thắng.
Vinh quang.
Hư danh.
Tuổi trẻ.
Có lẽ nào ta nên từ bỏ tất cả để vuốt ve lấy những thứ bình thường, giản dị hơn chăng…
Có lẽ nào ta dừng bước, quỳ gối xuống ven đường mà tự liếm vết thương như một con mèo tội nghiệp.
Có lẽ nào ta nhắm mắt để hài lòng tựa đầu vào một đôi vai xa lạ đang chờ sẵn.
Có lẽ nào chiều xuống, ta chỉ cần một bàn tay ấm mà không để tâm đến bàn tay đó có thuộc về ta…
Không phải lỗi thuộc về ai.
Nếu nỗi cô độc của ta là trong suốt.
Nếu ta chạm vào đáy trái tim mình và thấy hoàn toàn trống rỗng.
Nếu ta để lý trí kìm giữ mình trên một chuyến tàu luôn luôn đi trên vực thẳm như một trò leo dây đầy kiên nhẫn.
Chẳng qua cũng chỉ là một thứ lựa chọn giản đơn.
Như ngàn vạn điều ta từng lựa chọn trong cuộc đời này

(Thơ của bạn Cappuccino)

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2009

Anh

Kệ đời không là thực

Tình là ảo hư không

Ta cứ yêu em thật lòng

Yêu nụ cười em nhạt màu nước mắt

Yêu mỏm đá ngàn năm sóng không xô được

Và bước chân em khờ dại tìm về…