Hiển thị các bài đăng có nhãn Vanity. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vanity. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

The need for a wishlist

!!Sau khi viết cái wishlist đầu tiên, Thanh đã nhận ra những tác dụng nó mang lại. Wish list thực sự cần thiết cho những cô gái như Thanh, nhiều ham hố.
Khi viết ra những ham muốn đang gào thét cuộn trào, bạn sắp xếp được những ham muốn ấy thành một danh sách gọn gàng. Khi đã gọn gàng thì rất dễ quan sát. Bạn có thể thêm vào những pros and cons so sánh, cân nhắc. Sau một thời gian, có thể 1 vài tên trong danh sách lộ rõ chân tướng là chúng không cần thiết như mình tưởng. Cũng có những tên vẫn chứng tỏ được mình là "một phần tất yếu của cuộc sống", nhưng cái cảm giác phải có ngay những thứ ấy không sôi sùng sục nữa. Bạn sẽ điều chỉnh được hành vi bản thân, mang tên đó về bên mình khi có thời cơ thuận lợi nhất.
Hoặc, bạn lại ra một cái wishlist khác, bao gồm những tên vẫn đang mưu đồ nguy hại tới  túi tiền kia và những tên mới. Lại cân, soi - một quá  trình thú vị! Quá trình ấy giúp bạn hiểu biết nhiều hơn =))
Ví dụ cụ thể như sau: trong quá trình tìm 1 màu son nude cho mùa thu 2015, bạn Thanh đã đi từ son tomford 52$ sang Nars Audacious 33$. Bạn đọc rất nhìu rì viu do đó hỉu được là chất son tomford cũng ko thuyết phục tuyệt đối và Nars cũng rất tốt. Nhiều lựa chọn về màu sắc hơn, đỡ khô môi hơn. Riêng đoạn đỡ khô môi là hợp vs bạn Thanh hơn vì môi bạn khô kinh khủng khiếp. Bạn không rời hũ dưỡng môi khủng Nuxe ra được. 
Chưa dừng lại ở đó, trong quá trình cân xem shop nào bán giá tốt hơn, bạn đã kiếm đc 1shop mua hàng sale từ Nga, giá tốt lắm. Và thay vì mua 1 thỏi nar hơn 700k bạn mua 1 thỏi hơi lỗi xíu với giá 500k =)).
Bạn Thanh lại chuẩn bị viết wishlist nữa đây. Đang mùa sale của Sephora =))

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

My very first wish list

Uwrite down and wish that this hunger fly away :(
1. Son. Một thỏi son trở nên không đủ khi bạn ngấp nghé 30 và bạn thích tô vẽ hơn trước. Màu hồng của Guerlain Rouge G đẹp say mê, chất son mịn mượt như satin nhưng Thanh vẫn thèm son hồng Givenchy màu 205, màu son lì mịn hồng xác pháo, must-have son hồng. Sau đó là son nude nâu hồng TF hoặc MJ gì đó.
2. Phấn má. Thanh yêu phấn má. Từ khi bắt đầu bít trang điểm T đã thích phấn má và có phấn má để xài. Thật lạ là sao thấy nhiều bạn ko xài phấn má, bạn make xong nom mặt bạn thật phẳng, không có chiều sâu. Hoặc bạn không ửng lên cái vẻ quyến rũ của gái đang độ chín. Phấn má T đang có thật siêu tiện dụng, kose' phía nắp là bông phấn luôn (thứ mỹ phẩm đầu tiên chủ động mua lại hộp in hệt trước), đẹp đủ. Nhưng T đang thèm hộp má hồng nhiều công dụng của Bobby Brown hôm nọ thẤy trong Parkson quá. Hạt phấn bắt sáng mà mịn, mà bám và màu thiệt là đẹp. Sao T lại lỡ biết Bobby Brown làm chi???
3. Perfume. Mặc cho câu quote "A woman who doesn't wear perfume has no future" của Coco Chanel được nhắc đến nhiều, Thanh ko tìm thấy gì sâu sắc ở trỏng. Thanh chỉ là thích mùi thơm lắm và tò mò với thế giới nước hoa rộng lớn với biết bao nhiêu mùi chưa từng được thử. Việc được trải nghiệm các mùi hương, sự bắt và biến chuyển của nó trên da thịt, các sắc thái khác nhau mà đều đem lại cảm xúc và chút hưng phấn...là gì đó thật tuyệt vời. Phù phiếm mà đẹp. Việc dùng các chai chiết 10ml giá khoảng 2-300k đem lại đủ trải nghiệm về 1 mùi hương và không quá tốn kém. Tuy nhiên lúc đang mất cân đối tài chính và người ta chiết thật nhiều chai kỳ lạ hay ho thì thật cũng khiến Thanh dằn vặt. Có những chai chiết cũng lên tới 4-500k cho 10ml nữa. Hiuhiu. Ham hố trải nghiệm vì không trải nghiệm thì sao biết được đâu thực là mình, đâu tìm thấy bản thể trôi dạt xa xăm. Nhưng sao để không bị ham hố nuốt chửng đây?
4. Dưỡng môi. Đêm đi ngủ bôi kêm dưỡng mà môi lại chần chuồng không có chăn đắp thấy cứ xao xao. Môi Thanh cũng không mềm mướt như mong đợi, hay nứt nẻ. Trong tầm ngắm là Kiss me tonight của Philosophy. Giờ có em gì của Laneige thấy cũng nhiều người xài mờ không có cảm tình với Laneige (mặt nạ ngủ chán ốm) nên loại luôn.
(Còn tiếp)
(http://m.sephora.com/product/P245205?preferedSku=1177567 còn em này cho đôi mắt kẻ liner hay lem luốc về chiều của ta)

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

I don't want to be Me anymore

#)^*)&*^+#_(*TQ_++QR(UTEJV

Thế đấy!

CMNĐ

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2009

Hội chợ phù hoa

Tại sao lại là Vanity?
Không biết bạn có biết cuốn tiểu thuyết Vanity Fair- Hội chợ phù hoa không?
Tôi không đủ sức để đi đến hết câu chuyện. Chỉ đọc đủ để biết cái không khí trong Hội chợ phù hoa. Đầy những lời lẽ khéo léo hoa văn đầy hàm nghĩa nhưng lại thật vô nghĩa. Cái thế giới ấy-những câu chuyện những mẩu đỗi thoại và theo cái hướng tư duy của người kiểu “Trừu tượng ngẫu nhiên” như tôi thì nhớ nhất là cái không khí ấy. Và thỉnh thoảng gặp gỡ một số người, tham gia những cuộc trò chuyện của họ, tôi thấy mình đang bước vào Hội chợ phù hoa.
Rất tiếc là tôi chẳng còn nhớ gì về cuốn sách để-chẳng hạn-tóm tắt lại nội dung hoặc bình xét chỗ này chỗ kia, vài mẩu hoặc vài chi tiết đáng nhớ.
Chỉ nhớ được cái không khí trong Hội chợ phù hoa ấy và hiểu được rằng nó không phù hợp với mình. Mình sẽ vô cùng xa lạ và lạc lõng ở nơi ấy. Mình cần phải nhớ, để tránh xa, để đừng rơi vào cái nơi ấy. Và quan trọng nhất là đừng đóng một vai nào trong đấy. Thà lạc lõng còn hơn tham gia. Vì đã như là đứng từ trên cao nhìn xuống cả Hội chợ rồi, thấy cả sự bi hài kệch kỡm nhạt nhẽo vô vị giả dối đáng chán-đáng sợ rồi. Nên lo nhất mình lỡ bị cuốn vào.
Lo nhất mình trở nên phù hoa phù phiếm.

Biết là mình chẳng có lúc tránh khỏi như thế. (dù sao mình cũng hít cái không khí ở Vanity Fair nhiều rồi, chẳng lẽ không tự nhiễm độc)
Nhưng hãy nhớ thanh tẩy mình nhé.
Bố dạy mình sống như thế.
Giản dị
Chân thành.
Thực.