Hiển thị các bài đăng có nhãn music. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn music. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

You think you have to want more than you need

Những ngày này, lòng nhiều xao động, mà lúc ấy không viết ra luôn nó lại chìm lắng xuống
Chìm lắng xuống không hay, vì khi chưa bị tóm gọi ra thành Lời, nó vẫn vô hình chưa được định danh. Biến thành cặn, không thoát ra được. Và thỉnh thoảng lại xuất hiện ở dạng cơn đau. Tưởng tượng dễ hiểu thì giống như quá trình hình thành sỏi thận vậy.

Viết nhật ký thật sự là một việc nên duy trì. Nhiều điều sẽ được lưu lại, chân thực và sống động dù chỉ qua vài dòng ngắn ngủi. Trong "nhiều điều" ấy, có những thứ mình biết chắc là sẽ quý báu, cho những khúc cuộc đời mất mát buồn bã, giúp mình tránh xa khỏi hố đen tuyệt vọng hay mất niềm tin...

Toanh share cho vài bài nhạc, bài đầu tuột qua tai, bài này khiến mình nghe lại nhiều lần. Cô độc buồn bã hoang mang, không ăn nhập gì với mình khi này, nhưng mình biết những lời khiến mình suy nghĩ lâu này hay ho, những câu nhạc mộc mạc này đẹp...như được nghe một lời tâm sự từ một tâm hồn.



until you have it all you won't be free
Society, you're a crazy breed

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Ikuko Kawai- Appassionato

Hôm nai tìm nhạc cho mình và Khôi nghe buổi sáng, chợt nhớ ra 1 album. Lần mò hồi lâu mới thấy. Kể ra album đã từng gắn bó với 1 quãng đời của mình như vậy cần được lưu giữ lại, viết lại những cảm xúc về nó.
Appassionato - Ikuko Kawai
Album ấy là Appassionnato của Ikuko Kawai- violinist người Nhật Bổn (also composer), sinh năm 1968. Chị (:D gọi vầy cho thân thương) phát hành album này năm 2009, album này là album thứ 9. Mình chưa nghe được hết các album để mà nói được vị trí chất lượng album này so với các album khác. Nhưng những cảm xúc mãnh liệt, đẹp dữ dội, bi thương do album này mang lại khiến mình thực sự nghĩ đây là 1 album tuyệt vời.

Đất nước-con người-văn hóa Nhật Bản có một nét đẹp riêng biệt và rất hợp gout mình, rất là ưng. Chứ bọn Mẽo thì cơ bản là không ưng, đọc truyện mẽo cơ bản là thấy chán ốm, trừ mỗi Hemingway. Cái kiểu kỹ lưỡng chắt chiu câu từ như Hem thì hổng phải kiểu Mẽo hoho, và điều đó làm nên giá trị của văn Hem trong mình :D
Cảm ơn bạn nào hồi xưa giới thiệu mình nghe nhạc Nhật bổn nhe.

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Tôi đang lắng nghe im lặng cuộc tình



Mình nên học cách không sôi lên sùng sục (như thành phố Toronto vào giờ cao điểm)
(Tks man)

P.S :-s Hình như việc lắng nghe im lặng tình và đời này khiến mình phát sốt lên thì phải. :-s Do nó chứ không phải do không chịu cạp mấy viên thuốc đâu nhỉ.
Thế nên mình sẽ đi ngủ vào giờ đi ngủ của Toanh. Ngất ngây rồi.

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

Best song of this time

Thứ bậc những điều quan trọng với mỗi con người đôi khi không thống nhất mà thay đổi theo từng giai đoạn của cuộc đời họ. Thế nên thứ bậc những gì là hay, là đẹp cũng có thể thay đổi theo dòng thời gian.
Với anh, với giai đoạn này của cuộc đời anh thì anh nghiện, anh tôn sùng bài hát và giọng ca này, for no reason,I really so fall for it that I myself sing it out to skip my tears.

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

For my Jazzy day



Biết rõ là mình sẽ có những tình yêu kéo dài cả đời sau đây:
- Richard Gere. Em sẽ không cố dối lòng mình với sức hấp dẫn của anh nữa.Hôm nay xem Amelia. Phim thì hay bình thường nhưng Richard Gere với Hilary Swank thì thuyết phục. :P
- Ella Fitzgerald. Sao bác già này cứ hát lên tâm trạng ta?
- Red hot Chili Peppers. (đang ngây ngất với album Stadium Arcadium)

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

Xin thương yêu dâng thành mê say

Em về tinh khôi là một sáng tác của Quốc Bảo từ tận năm 1989. Nhưng đến năm 1999, khi Hà Trần ra album cùng tên, bài hát mới được công chúng đón nhận rộng rãi cùng với tên tuổi Hà Trần. Khi ấy, tôi mới 11 tuổi. Nhưng bài hát này hẳn đã vang qua tuổi thiếu niên của tôi. Để đến giờ, khi nghe, tôi không chỉ cảm thấy bài hát hay, mà còn thấy bài hát quen thuộc, gợi lên cái không khí quanh tôi lúc ấy, màu sắc của những năm 99-2000.
Mà bỏ qua tuổi thiếu niên của tôi nhé, tôi muốn nói đến bài hát.



Theo như Quốc Bảo trả lời phỏng vấn của Đẹp thì Khánh Du là ca sĩ đầu tiên hát bài hát này. Tôi đã tìm nghe thử, biết nói thế nào nhỉ, Khánh Du hát nghe khá là hoang dại :D Vài chỗ trật nhịp, cũng khoáng đạt và mê say. Nhưng mà hem hợp nhạc Quốc Bảo.
 Theo tôi thì bài này Hà Trần  hát lên cái ý tứ, cái cảm xúc của Quốc Bảo nhứt.


Bờ vai ơi đừng quá nghiêng nghiêng
Đánh rơi buổi chiều thơm ngát
Làn môi ơi đừng quá run run
Lỡ tia nắng hồng tan mất
Xin âu lo không về qua đây
Xin thương yêu dâng thành mê say
Xin cho ta nhìn nắng lung linh từ đáy đôi mắt rất trong
Bàn tay em là cánh sen thơm ướp trong vùng đêm mái tóc
Nụ thanh xuân còn ấp e nơi nếp xinh áo lụa thơ ngây


Xuyên trăm năm em về tinh khôi
Đôi tay ta dang rộng hân hoan
Xin cho ta một khắc reo ca...Vui cùng em


Vì biết đâu có đôi lúc em xa vời vợi
Biết đâu có đôi lúc con tim nghẹn lời
Biết đâu có đôi lúc ta quên chờ đợi, kề bên nhau quên một chiếc hôn
Biết đâu sớm mai nắng em phơi cuộc tình
Biết đâu sớm mai gió tan cơn mộng lành
Biết đâu đấy đâu đấy xin em lòng thành
Và xin cất lấy trái tim này, nhớ nhung phút giây
Nhạc Quốc Bảo trong tôi, định hình từ bài hát này. Là những hình ảnh đẹp tinh tế đầy chất thơ (bờ vai nghiêng nhá, buổi chiều thơm ngát nhá, vùng đêm mái tóc nhá, etc nhá), là ngôn từ trau chuốt nhưng khoác cái dáng vẻ giản dị, tươi sáng; Là những tình cảm dịu dàng, say mê. Tôi thích nhất là cái dịu dàng say mê ấy. Thế nên tôi chết mê chết mệt cái câu "xin thương yêu dâng thành mê say" của Quốc Bảo.
Yêu nó phải là như thế chứ! Từ những thương yêu những hình ảnh mong manh dịu dàng kia, ta lên level nó thành mê say. Mê say nó mới kinh. Vì nó là một biểu hiện của con người dũng cảm, dám sống (haha). Nó là biểu hiện của một người giàu có, phong phú, không nghèo nàn, không khô cạn. Yêu thương dâng thành mê say  rồi thì nó mới oách.
Thế nên, dù có không hiểu xin cất lấy trái tim này là phải làm gì, cất là cất đi đâu; phơi cuộc tình là làm gì nó. Tôi vẫn cứ yêu bài hát này. Tôi vẫn sẽ thế đấy...
Xin thương yêu dâng thành mê say...

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012

Viết gấp kẻo đi ngủ mất

:D Không kịp rồi.
Chat tiếp mấy câu rồi đi ngủ đây.
À, em thấy mình thay đổi luôn.
Có khi thích toàn nhạc trầm trọng.
Giờ thích gì đó mang cái vẻ dễ dãi, đơn giản, cũ cũ như là bạn Nancy Sinatra trong này

Hoặc là dễ dãi đơn giản tươi trẻ như Minh Hằng trong Sắc môi em hồng cũng được :))

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

Vài dòng

Cuối năm làm quyết toán có tí bận, nhưng không vì thế mà anh thôi thổn thức.
Trên đường đi làm và lúc về, anh đều nhét phone vào tai, nghe nhạc miên man.
Mấy hôm cuối năm anh nghe bạn Adele nhiều. Anh thuộc kiểu người sẽ quay ra hoài nghi và lùi lại quan sát những thứ mà mọi người cùng đồng loạt tung hô.
Nhưng bạn Adele, thì anh phải công nhận ngay, rằng bạn ấy tuyệt. Giọng hát của bạn ấy hay một nhẽ, nhưng hơn người là nó đầy cảm xúc và có chiều sâu.(So với bạn Christina Anguilera là thấy nhé, giọng gần giống nhau, chỉ khác là bạn Adele thổn thức hơn nhiều thôi :X)
Gái trong bài hát của bạn ấy yêu rất là sâu sắc,đây nhé:



Gái biết giai ấy đang hạnh phúc bên người con gái khác,dù với gái "it isn't over", gái vẫn nói:
"Never mind, I'll find someone like you
I wish nothing but the best for you too
Don't forget me, I begged
I remember you said,
"Sometimes it lasts in love but sometimes it hurts instead."


Yêu sâu sắc và biết điều, dù hơi sến một tí ở đoạn Don't forget me, I begged.
You'd know how the time flies
Only yesterday was the time of our lives
We were born and raised
In a summer haze
Bound by the surprise of our glory days

Hình ảnh và đẹp...
"Nothing compares
No worries or cares
Regrets and mistakes
They are memories made.
Who would have known how bittersweet this would taste?"
Day dứt, tha thiết, ám ảnh.
Anh thích.
Dĩ nhiên anh chưa từng có tâm trạng như trên, nhưng anh đồng cảm, anh thấy quý mến cái kiểu con người như thế.
Tình yêu, nó phải to, chứ nhằng cái xong thì chán lè.






À :"> có lẽ anh hơi thiếu khách quan khi ốp luôn cái bạn trong bài hát là gái. Khi anh cho là tình yêu phải to nữa, ấy chỉ là khẩu vị của anh thôi. Chiệp.

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Love me like a river does



Cám ơn bác François đã share cái này với em.
Nỗi buồn của em, mang màu như bạn Melody Gardot trong bài này...

Estranged


Là bài dài nhứt trong album Use your Illusion II của Gun'n'Roses 9 phút.
Chỉ với 4 câu này:
When you're talkin to yourself
And nobody's home
You can fool yourself
You came in this world alone
Bài hát biến thành bài anh để ý nhất album.
 Sự cô độc có thể biến con người ta thành điên loạn như thế nào? >"<
Anh lại nhớ tới Trăm Năm Cô Đơn và mấy cuốn khác của Gabriel Garcia Maquez.

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

What's the hell goin' on?

Note lại thôi.
1. Dạo này thích nghe nhạc uỷ mị. Uỷ mị và tha thiết như là Please allow me to look at you again. Cảm thấy mình là người con gái uỷ mị và tha thiết như thế. Giá mình có ai đó để dốc hết sức lực mà yêu, mà uỷ mị và tha thiết.
2. Dạo này đang nghe lại ballad. Những bản ballad xưa cũ, kinh điển. November Rain-GnR, Always-BonJovi, Don't Cry-GnR tiếp, Forever&one, ba chấm. Nghe đi nghe lại mà mềm cả lòng ra. Ballad cũng uỷ mị, có phải không?
3. Không biết mình đang làm cái gì nữa. Nhưng muốn rằng mình không phải hát câu: "Rồi chúng ta, sẽ đôi lần nuối tiếc, để một dòng sông lơ đãng trôi qua...". Còn trẻ, muốn liều mình, không muốn nuối tiếc.

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Có những ngày vụn như nỗi hoang mang...

...Gió không hiểu nổi mình
Em không hiểu nổi mình

...Thế là em đi nghe nhạc. Và em mê mẩn với bác Gary Lucas qua album The edge heaven. Album này, bác Gary Lucas làm để tribute nhạc Tàu những năm 30,40-cái thể loại nhạc mà người ta bảo là có mùi của swing của Tây, jazz, pop của Tin Pan Alley nào đó và mùi Tàu khựa- tất nhiên rồi. Qua album này, và qua kí ức của em về những bộ phim Tàu có kiểu nhạc như thế này, em thấy nhạc kiểu này nghe cũng phê thật. Nhưng điều khiến nó phê hơn là tiếng guitar của bác Gary Lucas. Em thấy nó căng và hay tuyệt, chứ em chạ biết khen như thế nào nữa.

Trước tiên là bài, Please Allow Me to look at you.




Album này em thích tất. Đặc biệt là bài trên và bài Where's my home, Night in Shanghai, The mad world...
Hôm nào rảnh rảnh làm cái bài cảm nhận nhỉ? :P

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

I've got some troubles but they won't last



I've got some troubles, but they won't last,
I'm gonna lay right down here in the grass,
And pretty soon all my troubles will pass
Cause I'm in su su su, su su su, su su su su su su Sugar town.
I never had a dog that liked me so,
I never had a friend or wanted one,
So I'll just lay back and laugh at the sun,
Cause I'm in su su su, su su su, su su su su su su Sugar town.

Yesterday it rained in Tennessee,
I heard it also rained in Tallahassee
But not a drop fell on little old me,
Cause I'm in su su su, su su su, su su su su su su Sugar town.

If I had a million dollars or ten,
I'd give it to ya world and then
You'd go away and let me spend my life
In su su su, su su su, su su su su su su Sugar town.

I listened to this track many many times and thought of you. Is this a song for us?

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

Nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết?

Dạo này em đọc sách như đổ chữ vào cái đầu rỗng.

Đọc điên cuồng, hầm bà lằng các thứ.

Niềm vui tìm được hiếm hoi, khi chẳng hạn như đọc thấy Osho cổ vũ nỗi buồn, Osho bảo không buồn thì hóa ra phẳng à khà khà.

Em đã tránh không làm những việc vớ vỉn nữa.
Em, có lẽ đã sai khi chọn sự nhàn tản cho quãng đời này của mình.

Em, sau khi gặp người chị họ xinh đẹp giỏi giang bắt đầu lại tự vấn mình dữ dội. Không biết em có vấn đề về thần kinh không ý, khi em cứ quay lưng với cái phần ồn ào tấp nập của cuộc đời, những mối quan hệ và ứng xử nên có. Em cứ không biết làm sao để trải rộng mình ra. Sợ đau, sợ này sợ kia. Trong khi em trông khỏe mạnh lực lưỡng thế này. Giá em có bờ vai gầy, lồng ngực bé nhỏ, mong manh, em sẽ chẳng mất công đấu tranh vì cho rằng mình nên khác đi mới hợp lý. Em sẽ bé nhỏ mong manh y như cái vẻ bề ngoài luôn >:) >:)

Em nghe rất nhiều lần cái bài Crazy này (bản của bạn Norah Jones này nhé).



crazy i'm crazy for feeling so lonely
i'm crazy crazy for feeling so blue
(Em hâm mộ bạn Norah rồi, từ từng đường nét bề ngoài đến từng bản thu âm hoặc tất cả những gì bạn ấy thở ra cổ họng.)

Bài Home of the Blues này thì em nghe, và muốn gửi đến 2 người bạn của em! :)

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

I'm all alone

All through the night
The day is my enemy
The night my friend
For I'm always so alone
Till the day draws to an end
Ngày là kẻ thù của em
Đêm là bạn em
Vì em luôn thấy cô đơn
Cho đến khi ngày kết thúc


But when the sun goes down
And the moon comes through
To the monotone of the evening's drone
I'm all alone, with you
Khi mặt trời lặn
Và trăng lên
Cho tới khi những thanh âm đều đặn của màn đêm cất nhịp
Em luôn thấy cô đơn...

Cả đêm thâu, em hạnh phúc trong tình yêu của anh,
Em được ở gần bên anh,
Em được anh và tình yêu của anh nâng cánh
...bay đến một tinh cầu xa

All through the night, I delight in your love
All through the night, you're so close to me
All through the night, from a height far above
You and your love brings me ecstasy

When dawn comes to waken me
You're never there at all
I know you've forsaken me
Till the shadows fall
Khi bình minh tới đánh thức em
Anh sẽ không còn ở đó
Em biết anh đã rời bỏ em
Cho đến khi mặt trời lại khuất bóng

But then once again
I can dream
I've the right to be close to you
All through the night
Nhưng rồi, một lần nữa
Em lại có thể mơ giấc mơ của em
Em có quyền ở gần bên anh mà
...tất cả chỉ trong đêm


Và chỉ trong giấc mơ em...

=_= Siêu chuối mà sao tớ lại thích thế này

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

I've looked at life from both sides now, from win and lose, and still somehow.......

Một ngày mùa đông lạ kì. Mưa phùn nhẹ nhẹ. Tối thì mưa tạnh và trời thì ấm ấm. Rõ là cái tiết mùa Xuân.

Cái buổi tối tạnh mưa này, cùng với một người bạn đi uống 1 tẹo rượu cẩm, rồi đi loăng quăng, gặp phải 1 quán kem (bánh ngọt nữa). Rồi ăn phải kem Rum nho rất ngon. Chỉ nói vài câu chuyện không đầu không cuối. vô thưởng vô phạt. Cùng nhau nghêu ngao hát mấy bài của Elvis... Rồi về.

Thay vì đi ngủ thì trong đầu lại cứ vang lên giai điệu của Both sides now.

Bows and flows of angel hair
And ice cream castles in the air
And feather canyons everywhere
I've looked at clouds that way

But now they only block the sun
They rain and snow on everyone
So many things I would have done
But clouds got in my way

I've looked at clouds from both sides now
From up and down, and still somehow
It's cloud illusions I recall
I really don't know clouds at all

Moons and Junes and Ferris wheels
The dizzy dancing way you feel
As every fairy tale comes real
I've looked at love that way

But now it's just another show
You leave 'em laughing when you go
And if you care, don't let them know
Don't give yourself away

I've looked at love from both sides now
From give and take, and still somehow
It's love's illusions I recall
I really don't know love at all

Tears and fears and feeling proud
To say "I love you" right out loud
Dreams and schemes and circus crowds
I've looked at life that way

Oh but now old friends are acting strange
They shake their heads, they tell me that I've changed
Well something's lost but something's gained
In living every day

I've looked at life from both sides now
From WIN and LOSE and still somehow
It's life's illusions I recall
I really don't know life at all

I've looked at life from both sides now
From up and down and still somehow
It's life's illusions I recall
I really don't know life at all

Thực sự cứ muốn òa khóc như nhân vật trong Love Actually, lúc bài hát này được cất lên. Từng lời từng lời cất lên trong giai điệu này đều touching quá....


Mình chỉ đang viết ra cảm xúc của mình thôi nhé. Không muốn bàn bạc tới lui gì đâu.

Cứ mong manh đa cảm thế này thì làm được cái gì cho đời??

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Rừng xưa đã khép

Ngày đầu tiên của đợt gió lạnh, Hà Nội se sắt trầm hẳn xuống. Chiều tối, hai chị em đi bộ ra Paparoti trên Trần Nhân Tông, mỗi người một cái, vừa đi về vừa ăn. Bánh nóng, thơm mùi cà phê và bơ sữa, mềm mịn. Càng ngon lành lúc bụng rỗng rỗng và trời lạnh.
Về đến nhà, lại nấu cơm ăn tiếp ngay được.

Nhà có hai chị em, sau giông bão (...), tĩnh lắm. Ăn cơm xong bụng ấm, cả hai chị em đều lơ mơ buồn ngủ. Em lấy gối nằm ngủ ngay ghế. Chị mang cho em cái áo khoác bự đắp cho ấm rồi cũng tắt điện lên giường. Nằm im nghe Lam Xưa của Thanh Lam. Nghe trọn vẹn album từ đầu chí cuối. Riêng Rừng xưa đã khép nghe đi nghe lại vài lần. Lúc đầu thì bất ngờ vì giọng hát Phương Thanh trong album Thanh Lam. Sau bất ngờ vì ca từ... Trước, hẳn đã từng nghe Rừng xưa đã khép, nhưng không đọng lại, không phát hiện thấy, không nhận ra, không yêu...
Ta thấy em trong tiền kiếp với cọng buồn cỏ khô
Ta thấy em đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa
Rừng thu lá úa em vẫn chưa về
Rừng đông cuốn gió em đứng bơ vơ

Ta thấy em trong tiền kiếp với mặt trời lẻ loi
Ta thấy em đang ngồi hát khi rừng về nhiều mây
Rừng thu thay lá mây bay buồn rầu
Rừng đông buốt giá mưa bay rạt rào

Ta vẫn mong ta chờ mãi trên từng ngày quạnh hiu
Ta vẫn mong em về đấy cho đời bày cuộc vui
Mùa xuân đã đến em hãy quay về rừng xưa đã khép em hãy ra đi

Rừng xưa đã khép , rừng xưa đã khép em hãy ra đi

Ta thấy ta (như từ) trong tiền kiếp, với cọng buồn cỏ khô. Ta thấy ta đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa...
Phải là một giây phút nào đó, với một nhịp đập nào đó... mới khiến "gì đó" đi vào tim ta. Cũng giống như một giây phút nào đó, người ta đi vào tim nhau...

Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2010

Microlab M800 4.1

Tớ đang ở NHÀ, ngồi trước cái PC cũ kĩ và nghe nhạc bằng bộ loa cũ kĩ 8 năm tuổi. Microlab M800 4.1
Nếu không kể đến chuyện bụi bặm, thì cái bộ loa này của tớ trông vẫn in hệt như cái ngày tớ lôi nó ra khỏi hộp.
Vốn thích những thứ nồi đồng cối đá, giá rẻ chất lượng ...càng cao càng tốt, tớ đã chọn bạn loa này, giữa những gì tớ biết và affodable(từ số tiền xin xỏ được của papa cho phi vụ mua máy tính khi bước vào lớp 10)
Giờ kiến thức về âm thanh loa liếc của tớ cũng chả hơn xưa, nhưng từ những cảm nhận của tớ, thì bộ loa này ngon lành. Nghe ballad, nhạc Pháp hay Jazz đều tuyệt. Dày dặn chắc chắn, tiếng bass đâu ra đó.
Tớ ngồi xơi 1 album nhạc Pháp và cái "album" Autumn Leaves của tớ rồi mới an tâm đi ngủ được.
Chăn thơm mùi nắng. Ấm sực.