"Em ở đây
Chờ những yêu thương khát đầy và ấm..."
Hạnh phúc em đang có như không khí sạch, tinh khiết vậy. Em hít thở có tham lam vẫn thấy mình ổn. Và thiếu thì nhớ, như những kẻ ham đi trek thèm mùi núi rừng.
Em cần hít thở bầu không khí có anh
Đừng bao giờ ngừng yêu em chân thành và tự nhiên thế này anh nhé
You know it is About Time...
Hiển thị các bài đăng có nhãn sến. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sến. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013
Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013
It is love
"Chỉ vì một nụ hôn của nàng ta tin vào vòng luân hồi của thế gian đã mang đến cho ta khoảnh khắc tuyệt vời này. Một khoảnh khắc nếm đến tận cùng sự ngọt ngào và hạnh phúc. Từ nay về sau Từng giây từng phút sau này ta sẽ luôn bên cạnh nàng cho nàng hạnh phúc cả cuộc đời này."
Khóc sướt mướt vì phim siêu sến này. Haizz. Chắc do hooc môn zồi.
Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013
River flows in you
Viết trong lúc đang nghe bản nhạc này, nghe thử lại, trong lúc lòng hiền hòa mềm mại.
Trước cứ nghĩ nghĩ Yiruma là một bạn người Nhật Bổn zà zà, hóa ra bạn sinh năm 78 và là một bạn Hàn Xẻng khá đẹp zai.
Tuy nhiên vẫn cứ phải nói là bản nhạc hem ấn tượng với mình, từ lần đầu nghe đến bây giờ vẫn thế. Có lẽ không hợp gout, đẹp, mịn màng mình thấy, nhưng chưa khiến mình xúc động. :)
Bản nhạc thì không, chứ nhan đề thì có. Mình nghĩ mãi về một "Dòng sông chảy trôi trong em". Có lẽ mình thích cái hình ảnh dòng sông. Thích vô cùng tận chứ không phải thích vừa.
...Anh biết không, đã có một dòng sông nước mắt chảy trong em. Chảy suốt những ngày tình yêu dần chết, suốt những ngày em biết anh không còn hướng về em nữa. Kể ra, là từ tháng 1 đến giờ, từ cái hồi em viết cho anh, nói em ước "thoát khỏi ám ảnh tình yêu tan vỡ khi không cùng nhau nói ra và đối mặt với những vấn đề của đời sống thường nhật, với thực tại không êm ái mơ hồ như những câu thơ".
...Đến giờ em mới nhận ra điều này, là cả hai chúng mình đều yếu đuối...
"Love me like a river does" của Melody Gardot có một thứ em siu hâm mộ, một dòng sông tình yêu chảy trôi không ngừng
:<
Cứ thiếu cái chi là ta lại thèm cái đó :<
Love me like a river does
Cross the see
Love me like a river does
Endlessly
Trước cứ nghĩ nghĩ Yiruma là một bạn người Nhật Bổn zà zà, hóa ra bạn sinh năm 78 và là một bạn Hàn Xẻng khá đẹp zai.
Tuy nhiên vẫn cứ phải nói là bản nhạc hem ấn tượng với mình, từ lần đầu nghe đến bây giờ vẫn thế. Có lẽ không hợp gout, đẹp, mịn màng mình thấy, nhưng chưa khiến mình xúc động. :)
Bản nhạc thì không, chứ nhan đề thì có. Mình nghĩ mãi về một "Dòng sông chảy trôi trong em". Có lẽ mình thích cái hình ảnh dòng sông. Thích vô cùng tận chứ không phải thích vừa.
...Anh biết không, đã có một dòng sông nước mắt chảy trong em. Chảy suốt những ngày tình yêu dần chết, suốt những ngày em biết anh không còn hướng về em nữa. Kể ra, là từ tháng 1 đến giờ, từ cái hồi em viết cho anh, nói em ước "thoát khỏi ám ảnh tình yêu tan vỡ khi không cùng nhau nói ra và đối mặt với những vấn đề của đời sống thường nhật, với thực tại không êm ái mơ hồ như những câu thơ".
...Đến giờ em mới nhận ra điều này, là cả hai chúng mình đều yếu đuối...
"Love me like a river does" của Melody Gardot có một thứ em siu hâm mộ, một dòng sông tình yêu chảy trôi không ngừng
:<
Cứ thiếu cái chi là ta lại thèm cái đó :<
Love me like a river does
Cross the see
Love me like a river does
Endlessly
Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012
Nỗi cô đơn
Vẫn luôn là thứ hấp dẫn mình nhất, thu hút mình nhất trong các câu chuyện. Kể cả khi mình nghĩ mình sẽ không còn bị xúc động bởi những truyện ngắn, kể về một mối tình thoảng qua nào đấy. Sẽ chỉ là những mối tình không mấy mới mẻ ấy thôi, nhưng sao vẫn chạm vào một miền nào đó xa xôi... làm trong mình có gì đấy nhói lên. Như hoà nhịp cùng với nỗi cô đơn, cô độc của nhân vật trong truyện.
Tôi nghĩ mình hẹn hò với Duy vì 1 lý do
hết sức dịu dàng. Giống như việc bạn đang cô đơn trên 1 con đường dài.
Xung quanh bạn phong cảnh rất đẹp. Ai ai cũng miệt mài với niềm vui của
riêng mình. Không ai để ý đến bạn. Bạn bắt đầu thấy mệt mỏi. Rồi bạn bắt
gặp 1 kẻ đơn độc tương tự đi ở lề bên kia. Bạn đứng lại hỏi: “Có ai ôm
tôi không?” Người kia băng qua đường. Ôm lấy bạn. Vậy đấy. Việc đồng cảm
không chủ đích của 2 cá thể trái dấu xa lạ. Vào 1 thời điểm bất kỳ nào
trong đời, cũng đủ để tạo ra 1 mối quan hệ. Và rõ ràng chắc chắn rằng,
mối quan hệ này cũng không thể nào có chủ đích được. Nhưng vào thời điểm
đó. Trong lòng mình. Mà không. Cho đến tận bây giờ. Trong lòng mình.
Tôi khao khát được chia sẻ tình cảm của mình cho Duy. Chia đề như trẻ
con ngày xưa chia kẹo . Kéo tay Duy ngồi xuống ở vệ đường và bảo: “Này
ấy hãy ăn cùng tớ.”
Tình cảm để tôi hẹn hò với Duy. Nó y hệt
như thể. Khi nhìn thấy Duy đơn độc, tôi đã vội vã quên mất nỗi cô đơn
của chính mình mà tiến đến. Sau cái ôm của người xa lạ. Tôi cứ như người
ở trong tư thế sẵn sàng san sẻ tất thảy mọi điều.
Cảm giác mình có thể rơi ngay vào một câu chuyện tương tự như thế... "Yêu phải người dưng" - Phan Ý Yên.
Không nhé!
"Phải đi bao lâu nữa để hiểu, việc bạn sẵn sàng san sẻ tình cảm của mình
là 1 việc vô cùng mạo hiểm? Chỉ đơn giản bởi vì, không phải ai cũng cần
viên kẹo mà bạn đem cho."
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
