Hiển thị các bài đăng có nhãn love. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn love. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

Feel your pain

"People are afraid of themselves, of their own reality; their feelings most of all. People talk about how great love is, but that’s bullshit. Love hurts. Feelings are disturbing. People are taught that pain is evil and dangerous.
How can they deal with love if they’re afraid to feel? Pain is meant to wake us up. People try to hide their pain. But they’re wrong. Pain is something to carry, like a radio. You feel your strength in the experience of pain. It’s all in how you carry it. That’s what matters. Pain is a feeling. Your feelings are a part of you. Your own reality. If you feel ashamed of them, and hide them, you’re letting society destroy your reality.

You should stand up for your right to feel your pain."
—Jim Morrison-

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

1Q84

Murakami thực sự là một nhà văn thu hút với em. Tính hư ảo, trừu tượng trong các tác phẩm ra đời ngày một rõ nét. Hư ảo, trừu tượng không dễ đẹp (hay là không dễ để người ta thấy được vẻ đẹp); thế mà các tác phẩm của Murakami đẹp tuyệt vời- vì những hư ảo và trừu tượng ấy có nội dung cốt lõi, là về nỗi cô đơn và tình yêu. Em có thể thấy rất rõ như thế sau khi đọc 1Q84.
Trong thế giới quan của em, thì nỗi cô đơn làm nên tình yêu. Vì cô đơn mà con người ta yêu nhau.
Nỗi cô đơn không phải một thứ dễ thấy, dễ cảm nhận, dễ chia sẻ. Nhưng có thể, vì nhạy cảm, vì những mối tương liên đã được trời định trước, vì một biến cố nào đó, mà 2 con người thấy được nỗi cô đơn của nhau.


hừ hừ
làm sao để có hứng viết tiếp nhỉ

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Những yêu thương khát đầy và ấm

"Em ở đây
Chờ những yêu thương khát đầy và ấm..."

Hạnh phúc em đang có như không khí sạch, tinh khiết vậy. Em hít thở có tham lam vẫn thấy mình ổn. Và thiếu thì nhớ, như những kẻ ham đi trek thèm mùi núi rừng.
Em cần hít thở bầu không khí có anh

Đừng bao giờ ngừng yêu em chân thành và tự nhiên thế này anh nhé

You know it is About Time...

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

How deep is your love

Ấy là 1 bài ca của mấy anh già Bee Gees từ cái hồi mình còn chưa ra đời. Wiki bảo là từ tháng 9/1977. Có một lý do nào đấy khiến cái bài hát nghe đơn giản nhố nhăng lại chiếm ngay 1 Grammy vào năm sau đó (1978) và đến giờ vẫn trong Billboard's all time top 100 hay 500 greatest songs of all time của Rolling Stone...

Mấy hôm rồi vài câu lặp lại của bài hát vẳng lên trong đầu mình cùng với một nỗi buồn dịu dàng.
How deep is your love How deep is your love
I really mean to learn
Cause we're living in a world of fools
Breaking us down when they all should let us be...

Nó chạm vào chỗ nào trong lòng phèo tim phổi mình thế nhỉ?
Cái lý do khiến những con người từ mấy thập kỷ trước yêu thích bài hát này lại dính dáng đến mình sao???

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

Này em, cô gái nhỏ của tôi

Này em, cô gái nhỏ của tôi

Sao em lại nhỏ bé như thế
Sao e lại nhìn bầu trời trong xanh
bằng đôi mắt xám
Sao e không hiểu giá trị bản thân em

Một tình cảm ngay từ đầu đã k có hồi kết, e đã thỏa hiệp với nó, để nhận lấy hạnh phúc thoáng qua. E đã biết trước, vì e thông minh mà.

Này em, cuộc sống còn nhiều hơn thế
Nếu cứ đắm chìm,
Em sẽ chậm lại
Từng bước đi


Nơi cuối con đường
Là ánh nắng ban mai
Là ai đó
Đang tìm em!



Bạn Hiền viết cho mình, mình mang về blog mình hí hí :x

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Từ biệt

Thôi nhé em đi
Như một cánh chim bay mất
Phòng anh chẳng có gì ăn được
Chim bay về những mái nhà vui

Nghĩa gì đâu kỷ niệm tháng năm dài
Lời thương mến nhớ lại thành chua chát
Lòng ta cạn hay tại đời quá hẹp
Nghĩ cho cùng nào dám trách chi em

Những ngày qua không thể dễ nguôi quên
Em lạc đến đời anh tia nắng rọi
Anh thuở ấy lòng thơm trang giấy mới
Mối tình đầu tóc dại tuổi mười lăm

Anh làm sao quên được những con đường
Lá vàng rơi trên cỏ
Nhớ vai em chập chờn hoa gạo đỏ
Nhớ vầng trăng xẻ nửa lúc xa xôi
Nhớ lời yêu trong những lá thư dài
Sao em muốn anh quên nhanh chóng thế
Anh cũng lạ cho mình xe cát bể
Chắp đời em vào với cánh buồm anh
Anh giặt áo cho em anh dọn bếp sửa buồng
Lúc em vắng anh thường ngồi tựa cửa
Anh cứ nghĩ thương nhau là tất cả
Nhưng em cười khi anh chẳng thể vui
Hai ta không đi một ngả đường dài
Không chung khổ đau không cùng nhịp thở
Những gì em cần anh chẳng có
Em không màng những ngọn gió anh trao
Chiếc cốc tan không thể khác đâu em
Anh nào muốn nói những lời độc ác
Như dao cắt lòng anh như giấy nát
Phố ngoài kia ngột ngạt những toa tàu
Tiếng bán mua tiếng cãi chửi ồn ào
Những nhà cửa nhỏ nhoi những mặt người bụi bẩn

Cánh chim vàng lạc đến đỉnh rừng hoang
Nay trở lại với cỏ mềm quả ngọt
Hãy ra đi sung sướng
Thật ra mà nói chẳng có gì để nói
Giã từ

Thơ Lưu Quang Vũ vẫn luôn hay và day dứt.
Em đang nghĩ nếu anh nói với em lời Từ biệt như thế này, em sẽ day dứt đến bao giờ....



Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

How to live

Kinh nghiệm là thứ cần đúc rút, nên ta viết ra những cách ta đã làm để ta sống (:-s) ngày hôm nay.
1. Thở khẽ, nhẹ và cố gắng giữ nhịp đều. Cái này sẽ giúp cho cái gì đó đang chực vỡ òa ra trong ta không bị như thế. Hôm nay ta đã không có lúc nào cảm xúc quá đà cả.
2. Chịu khó nhếch 2 mép lên, mỉm cười. Việc vận động mấy cơ mặt liên quan này lại khiến cơ thể ta tiết ra cái hoocmon khỉ gió nào đó (chắc thế) khiến ta thấy đỡ lắm, dù trong chốc lát.
3. Buổi trưa, nếu nằm ngủ không ngủ được, cảm thấy cái gì đó run rẩy trong ta, thì kệ nó, đừng tập trung vào nó, hít thở đều.
4. Ít dùng tay chạm vào điện thoại thôi. Ý là hạn chế sử dụng điện thoại di động.
5. Hạn chế internet.

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

He said

anh sẽ viết nhật ký
là cảm xúc của anh mỗi một khoảnh khắc bên em
đều cần được ghi lại
để những khi tình cảm dù có tỳ vết
dù có méo mó
anh sẽ tìm được lối về

And I'm gonna be a teenage girl watching love story films all the time dying of sweet words.

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

07041988

Đôi khi tớ hay nghĩ cái xó góc blogger này là nơi tớ và Hiền trò chuyện, cách này hay cách khác. Nên dạo này, không thấy Hiền update gì, tớ ... >"<
Hiền à, your birthday is meaningful to me. As long as your being's meaningful to me.

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

Mong đợi ngậm ngùi

Trong lúc đợi mẹ ở hiệu sách, đã vớ tạm mấy cuốn truyện đọc.
Một cuốn mỏng của một bạn nữ người Nhật Bổn nào đó được các bạn làm sách (dám) xưng tụng là sánh ngang với Murakami 8-x Đọc chán lè và dĩ nhiên mình đã Delete bạn ấy cùng những gì liên quan ra khỏi bộ nhớ. Quên những thứ không hay là một việc khá tự nhiên với mình.
Một cuốn tuyển truyện ngắn của Phan Hồn Nhiên. Truyện Phan Hồn Nhiên (theo trí nhớ của mình) có màu sắc thường giống nhau, mang lại những cảm nhận giống nhau. Nhói lòng và xúc động (ấy là mình dễ xúc động với những nỗi cô đơn trong truyện Phan Hồn Nhiên thế). :-s Muốn làm một cái so sánh là, truyện bạn Nhiên giống với những bức ảnh đèm đẹp, phớt gợi ra điều gì đấy của các bạn trẻ yêu nhiếp ảnh rất dễ tìm thấy trên mạng thời gian này. Nhận xét có vẻ tinh tướng thế, nhưng mình thích truyện ngắn bạn Nhiên. Thích những tình cảm giản di sâu lắng vượt khỏi những phù phiếm, những thứ chán è của đời thường và xã hội. Là sự thấu hiểu, thông cảm. Là sự cảm nhận thấy nhau, cảm nhận thấy cái linh hồn cô độc của nhau.
Nói chung, bạn Phan Hồn Nhiên phác họa lên đúng cái mình thích.
Trong một truyện của bạn, 2 nhân vật chính sau khi thấy nhau đã thốt lên như này:
Thật lạ lùng khi trái tim chớm yêu, không ngừng hát khẽ rằng còn bao điều tốt lành đang chờ phía trước

Nghe êm và trong trẻo thế...
Mình thuộc kiểu người không mấy thích những thứ êm đềm. Thích trà đặc, cafe đặc, chocolate đắng, thích những thứ gai góc trần trụi, thích mùi Đức hơn mùi Pháp. Thế nhưng mình vẫn thích cái êm đềm trong trẻo trong cái truyện ngắn ấy của bạn Nhiên. Giữa cái cuộc đời bụi mù và mức độ ô nhiễm không khí ngày càng tăng này, một tình yêu trong trẻo lại càng thật quý báu.

Căn bệnh mãn tính khiến mình lại phân vân, có phải mình còn trẻ, mình nhiều ảo tưởng nên mình mới mong đợi và thích những điều như thế. Thấy xúc động và vấn vương với câu văn kia...

* Mình nhớ là bác Umberto Eco trong Đi tìm sự thật biết cười có nói là, tựa đề chả cần phải liên quan gì đến nội dung cả. :))

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Bên nhau trong gian khó

...mới hiểu thêm từng tấm lòng
Vượt đường dài mới biết ai chân tình

Đây là 1 câu rất hay của Hành khúc tuổi trẻ nhé (anh google anh mới biết đó, đừng tưởng anh am hiểu thể loại nhạc này)
Anh còn trẻ, và anh cũng hay tâm niệm + hành động như tinh thần câu hát, anh (nghĩ là anh)bên bạn anh, anh cổ vũ động viên bạn anh trong những thời điểm khó khăn của cuộc đời bạn anh.

Anh chẳng thể ngờ, có một ngày như hôm nay...

Ngày anh quyết định là anh kệ xác người bạn-người con gái anh yêu quý
Anh kệ xác bạn anh với những khó khăn khổ sở dằn vặt.
Kệ xác bạn anh cô độc yếu đuối rất cần ai đó bên cạnh
Kệ xác bạn anh giữa cái thời gian lạnh lẽo gió mưa dễ xiêu lòng này

Dù là anh muốn,
Post cái này lên wall bạn anh
Muốn nằm cạnh bạn anh, ủ ấm đôi tay lạnh giá
Muốn nói chuyện không ngơi về những thứ 2 đứa thích, 2 đứa từng trải
Muốn cùng xem phim
Muốn mỗi đứa 1 tai, nghe nhạc từ cái ipod nhỏ
Muốn là gì đó vững chãi, có thể đưa ra những lời khuyên xác đáng,
Muốn tỉnh táo, kéo bạn anh khỏi mớ rối rắm, khỏi cái hố sâu cô ấy rơi vào

Nhưng chẳng hiểu anh đã tìm ra ở đâu một niềm tin vững chãi rằng, anh cần phải làm thế.
Để anh và bạn anh có thể bên nhau dài lâu.
Để anh và tình yêu của anh bên nhau dài lâu. :">

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

Tình yêu đến em mong đợi điều gì?

Em có một tình yêu mới đến, em định viết lách gì đó về tình yêu này. Trong quá trình suy tư đầu em vang vọng mấy câu hát Mỹ Tâm: Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề nuối tiếc. Em lẩm nhẩm hát và thấy lại ngay những điều vô lý trong ngữ nghĩa lyric- vốn đã bị các nhà xã hội học nhắc đến trong khi phê phán nhạc thị trường. Rõ ràng, khi tình yêu đến, con người ta không thể không mong đợi điều gì (trừ phi họ tự lừa dối bản thân).

Những người thông thường sẽ... mong đợi yêu thương và được yêu thương,có người để quan tâm và có người quan tâm mình, chăm sóc và được chăm sóc..
Những người thực tế hơn, sẽ mong đợi tình yêu- thứ vô hình và mong manh,trong tương lai có thể chuyển hóa thành dạng hữu hình và bền vững hơn. Ví dụ như, tình yêu! chuyển hóa thành nhà!xe!trang sức!hôn nhân gia đình!...
Những người không ham hố vật chất và những điều bền vững, mong đợi tình yêu có thể thỏa mãn họ trên phương diện họ mong đợi, một thứ tình khác, chẳng hạn thế.
Những người chai sạn và cay đắng vẫn mong đợi đau đáu những thứ không như những gì khiến họ chai sạn và cay đắng.

Blah Blah :D


Còn em [kiểu người nào chưa rõ] khi tình yêu mới đến với em, em mong đợi một TÌNH BẠN đẹp.
Giản dị hem? :"> :">

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

The man I love

Someday he'll come along, The man I love
And he'll be big and strong, The man I love
And when he comes my way
I'll do my best to make him stay
He'll look at me and smile, I'll understand
Then in a little while, He'll take my hand
And though it seems absurd
I know we both won't say a word

Maybe I shall meet him Sunday,
Maybe Monday, maybe not
Still I'm sure to meet him one day
Maybe Tuesday will be my good news day

He'll build a little home, That's meant for two
From which I'll never roam, Who would, would you
And so all else above
I'm dreaming of the man I love

Lyric đã nói tất cả những gì tớ muốn nói, về The man I love các bạn ạ.

Nghe cùng tớ

Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

...

"Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi
mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
và ta quặn đau…"
...

"Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…

Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?"

(Nguyễn Phong Việt)

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2009

Mất lòng tin. Vỡ

Có thể như là chưa từng vỡ được không?
Hoặc có thể quên đi
Có thể không dằn vặt nữa.

Lại tiếp tục yêu thương người ấy.
Tin yêu.

Tin tưởng không nghi ngờ.
Không ngờ vực.
Có thể hay không?