Someday he'll come along, The man I love
And he'll be big and strong, The man I love
And when he comes my way
I'll do my best to make him stay
He'll look at me and smile, I'll understand
Then in a little while, He'll take my hand
And though it seems absurd
I know we both won't say a word
Maybe I shall meet him Sunday,
Maybe Monday, maybe not
Still I'm sure to meet him one day
Maybe Tuesday will be my good news day
He'll build a little home, That's meant for two
From which I'll never roam, Who would, would you
And so all else above
I'm dreaming of the man I love
Lyric đã nói tất cả những gì tớ muốn nói, về The man I love các bạn ạ.
Nghe cùng tớ
Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010
Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010
Lảm nhảm về thơ đàn bà con gái
Ngày hôm nay và cả từ ngày hôm qua nữa, trong đầu em cứ âm vang lên mấy câu thơ của mấy nhà thơ nữ em từng đọc, Xuân Quỳnh,Olga Berggorltz, Natalia Vasilievna...
Mấy câu thơ khi chia tay Aleksei Tolstoi của Natalia:
"Anh sẽ bình yên hơn
Anh sẽ dễ dàng hơn
Nếu em yêu anh chỉ từ nơi xa ngái...
Ngôi nhà anh ồn ào, đời anh đông khách khứa
Cơn khát dịu dàng em biết lấy gì nguôi"
hay mấy lời bộc bạch
"Tôi yêu bầu im lặng. Tôi nở tung ra trong bầu im lặng" cũng của Natalia Vasilievna...
Đơn giản, em thấy mình trong những câu thơ của ấy.
Em thấy mình với "cơn khát dịu dàng" "biết lấy gì nguôi".
Thấy mình vẫn thường "nở tung ra trong bầu im lặng"
Em thấy mình thầm cay đắng ghen tuông:
"Em giấu nỗi niềm khổ sở
Của hờn ghen xuống tận đáy tâm hồn
Tưởng tới anh cùng một cô gái nhỏ
Không phải mình-tươi sáng đáng yêu hơn!"
(Olga)
Ôi em đặc biệt ghen tuông với những cô gái tươi sáng đáng yêu vì em tự ti mình già cỗi ảm đạm, em hay tự kỉ u sầu...
"Em đã già nhiều, nhưng anh đâu có biết,
Hay anh cũng biết rồi? Có thể! ..Nói đi anh! "
Thế rồi, em tiếp tục trôi êm với những câu thơ của Olga:
"Em đi đây, em đi đây
nương theo dòng nước mở
Đừng tìm em qua dấu chân bé nhỏ -
nước xóa liền mọi vết chảy trôi
Phía sau em cầu sẽ mở thôi
để bắt đầu một điều tươi mới
và ở nhà ga, bến phà anh tới
họ cũng chẳng cho anh tin tức của em
Hãy tưởng về giọng em nhẹ êm
giọng hát bài ca xưa mộc mạc,
nhớ sợi tóc hiền ngoan ngơ ngác
Ấm êm mềm mượt chói vàng "
Dù tóc em không có cái màu vàng sáng đẹp đẽ như trong thơ ấy, nhưng em đã luôn nghĩ đến chuyện quay lưng đi...Em nghĩ đến chuyện mình sẽ đi khỏi ANH, đi khỏi những vấn vương ANH, để cả anh và em bắt đầu những điều tươi mới...
Đọc thơ Olga em nhớ Xuân Quỳnh. Em thấy thơ họ có cái dáng vẻ giống nhau thế... Nữ tính không chịu nổi, dịu dàng ngập tràn từng câu thơ giản dị nhẹ nhàng.
"Em có đem gì theo đâu
Em để lại cho anh tất cả
Thành phố tuổi thơ gạch vĩa hè đã cũ
Thành phố tuổi thanh niên hầm hố mới đào
...
Em có đem gì theo đâu
Em để lại cho em tất cả
Bóng cây thưa đường Quang Trung
Phố Nguyễn Du nồng nàn hoa sữa
..
Em có đem gì theo đâu
Em để lại cho anh tất cả
Doi cát vàng với dòng sông đỏ
Bờ bãi quanh năm xanh mướt màu xuân
Những làng hoa hương thoáng xa gần
Vườn hoa trẻ như thuở mười sáu tuổi
Cọng rơm mới tháng mười thơm trải
Trên con đường nắng sáng ta đi
Những con đường ngoại ô
So với tình yêu con đường ngắn quá
Tất cả những buồn vui
Em để lại cho anh tất cả ..."
Anh có để ý thấy mấy câu được lặp đi lặp lại ấy không? Em có đem gì theo đâu/ Em để lại cho anh tất cả. Anh có nghĩ, để lại cho anh tất cả ấy của Xuân Quỳnh cũng giống như: em trao cho anh tất cả, niềm vui, nỗi buồn, kí ức và cuộc sống của em...
Em nhớ rằng mình đã từng ngồi chép những câu thơ này ra giấy:
"Chiều tháng năm nắng ngả thân cây
Em trở lại một mình trên lối - nhớ
Gió trở lại một mình trên mái phố
Khắp một trời phượng đỏ mênh mông
Hoa sen hồng mặt nước thì trong
Cây tường vi mọc gần cây sấu
Trước cây cỏ vô tư em chẳng giấu
Nỗi nhớ anh, nỗi nhớ khôn cùng "
Những câu thơ thật hồn nhiên, mộc mạc, trong trắng và dịu khôn tả.
Em không đủ hồn nhiên để trong sáng như thế.
Em lan man trong kí ức của mình về những bài thơ của các bạn nữ sĩ này. Em giả vờ rung động y như họ về Anh. Giả vờ mình cũng nhớ như thế, mình cũng yêu như thế...
Nhưng rồi, anh ạ, em vẫn chưa có được ANH của riêng em. Em sẽ chả đọc thơ đàn bà con gái viết nữa đâu. À, không đọc thơ của các bạn đàn bà con gái chỉ biết yêu- chỉ sinh ra để viết thơ tình thế nữa đâu.
Tự kỉ lắm.
Vì em khô cằn lửng lơ với hiện thực. Em KHÔNG Anh
Viết dưới ảnh hưởng cách viết note lừa tình của 2 người bạn thân mến.
Mấy câu thơ khi chia tay Aleksei Tolstoi của Natalia:
"Anh sẽ bình yên hơn
Anh sẽ dễ dàng hơn
Nếu em yêu anh chỉ từ nơi xa ngái...
Ngôi nhà anh ồn ào, đời anh đông khách khứa
Cơn khát dịu dàng em biết lấy gì nguôi"
hay mấy lời bộc bạch
"Tôi yêu bầu im lặng. Tôi nở tung ra trong bầu im lặng" cũng của Natalia Vasilievna...
Đơn giản, em thấy mình trong những câu thơ của ấy.
Em thấy mình với "cơn khát dịu dàng" "biết lấy gì nguôi".
Thấy mình vẫn thường "nở tung ra trong bầu im lặng"
Em thấy mình thầm cay đắng ghen tuông:
"Em giấu nỗi niềm khổ sở
Của hờn ghen xuống tận đáy tâm hồn
Tưởng tới anh cùng một cô gái nhỏ
Không phải mình-tươi sáng đáng yêu hơn!"
(Olga)
Ôi em đặc biệt ghen tuông với những cô gái tươi sáng đáng yêu vì em tự ti mình già cỗi ảm đạm, em hay tự kỉ u sầu...
"Em đã già nhiều, nhưng anh đâu có biết,
Hay anh cũng biết rồi? Có thể! ..Nói đi anh! "
Thế rồi, em tiếp tục trôi êm với những câu thơ của Olga:
"Em đi đây, em đi đây
nương theo dòng nước mở
Đừng tìm em qua dấu chân bé nhỏ -
nước xóa liền mọi vết chảy trôi
Phía sau em cầu sẽ mở thôi
để bắt đầu một điều tươi mới
và ở nhà ga, bến phà anh tới
họ cũng chẳng cho anh tin tức của em
Hãy tưởng về giọng em nhẹ êm
giọng hát bài ca xưa mộc mạc,
nhớ sợi tóc hiền ngoan ngơ ngác
Ấm êm mềm mượt chói vàng "
Dù tóc em không có cái màu vàng sáng đẹp đẽ như trong thơ ấy, nhưng em đã luôn nghĩ đến chuyện quay lưng đi...Em nghĩ đến chuyện mình sẽ đi khỏi ANH, đi khỏi những vấn vương ANH, để cả anh và em bắt đầu những điều tươi mới...
Đọc thơ Olga em nhớ Xuân Quỳnh. Em thấy thơ họ có cái dáng vẻ giống nhau thế... Nữ tính không chịu nổi, dịu dàng ngập tràn từng câu thơ giản dị nhẹ nhàng.
"Em có đem gì theo đâu
Em để lại cho anh tất cả
Thành phố tuổi thơ gạch vĩa hè đã cũ
Thành phố tuổi thanh niên hầm hố mới đào
...
Em có đem gì theo đâu
Em để lại cho em tất cả
Bóng cây thưa đường Quang Trung
Phố Nguyễn Du nồng nàn hoa sữa
..
Em có đem gì theo đâu
Em để lại cho anh tất cả
Doi cát vàng với dòng sông đỏ
Bờ bãi quanh năm xanh mướt màu xuân
Những làng hoa hương thoáng xa gần
Vườn hoa trẻ như thuở mười sáu tuổi
Cọng rơm mới tháng mười thơm trải
Trên con đường nắng sáng ta đi
Những con đường ngoại ô
So với tình yêu con đường ngắn quá
Tất cả những buồn vui
Em để lại cho anh tất cả ..."
Anh có để ý thấy mấy câu được lặp đi lặp lại ấy không? Em có đem gì theo đâu/ Em để lại cho anh tất cả. Anh có nghĩ, để lại cho anh tất cả ấy của Xuân Quỳnh cũng giống như: em trao cho anh tất cả, niềm vui, nỗi buồn, kí ức và cuộc sống của em...
Em nhớ rằng mình đã từng ngồi chép những câu thơ này ra giấy:
"Chiều tháng năm nắng ngả thân cây
Em trở lại một mình trên lối - nhớ
Gió trở lại một mình trên mái phố
Khắp một trời phượng đỏ mênh mông
Hoa sen hồng mặt nước thì trong
Cây tường vi mọc gần cây sấu
Trước cây cỏ vô tư em chẳng giấu
Nỗi nhớ anh, nỗi nhớ khôn cùng "
Những câu thơ thật hồn nhiên, mộc mạc, trong trắng và dịu khôn tả.
Em không đủ hồn nhiên để trong sáng như thế.
Em lan man trong kí ức của mình về những bài thơ của các bạn nữ sĩ này. Em giả vờ rung động y như họ về Anh. Giả vờ mình cũng nhớ như thế, mình cũng yêu như thế...
Nhưng rồi, anh ạ, em vẫn chưa có được ANH của riêng em. Em sẽ chả đọc thơ đàn bà con gái viết nữa đâu. À, không đọc thơ của các bạn đàn bà con gái chỉ biết yêu- chỉ sinh ra để viết thơ tình thế nữa đâu.
Tự kỉ lắm.
Vì em khô cằn lửng lơ với hiện thực. Em KHÔNG Anh
Viết dưới ảnh hưởng cách viết note lừa tình của 2 người bạn thân mến.
Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010
Bố khỉ
Bố khỉ.
Mẹ kiếp.
Sau khi rất thư giãn, chat chit và lắng nghe người ta khen mình xinh mình dễ thương và người ta nói thích mình. Sau khi nghe điện thoại nữa.
Thì tự dưng giờ trơ trọi ở đây và thấy rằng, rất rõ ràng: Ta muốn được yêu. Ta muốn có được một tình cảm chân thành của riêng ta. Tình cảm chân thành, sự yêu thương chân thành, thật như cái cột nhà.
Ta không thích chưa bao giờ thích mấy cái trò tán tỉnh đơn thuần, những lời ngọt ngào đầy kĩ năng. Ta chỉ thích những lời nói hành động xuất phát từ trái tim.
Như ai đó hát cho riêng ta nghe.
Xúc động vì hình ảnh của ta.
Nghĩ về ta thật nhiều.
Ta muốn được yêu- nồng nhiệt và chân thành.
Nằm sấp nhiều tức ngực.
Có thể tất cả những cảm xúc trên đây chỉ là do sự thay đổi của hoocmôn trong cơ thể.
Mẹ kiếp.
Sau khi rất thư giãn, chat chit và lắng nghe người ta khen mình xinh mình dễ thương và người ta nói thích mình. Sau khi nghe điện thoại nữa.
Thì tự dưng giờ trơ trọi ở đây và thấy rằng, rất rõ ràng: Ta muốn được yêu. Ta muốn có được một tình cảm chân thành của riêng ta. Tình cảm chân thành, sự yêu thương chân thành, thật như cái cột nhà.
Ta không thích chưa bao giờ thích mấy cái trò tán tỉnh đơn thuần, những lời ngọt ngào đầy kĩ năng. Ta chỉ thích những lời nói hành động xuất phát từ trái tim.
Như ai đó hát cho riêng ta nghe.
Xúc động vì hình ảnh của ta.
Nghĩ về ta thật nhiều.
Ta muốn được yêu- nồng nhiệt và chân thành.
Nằm sấp nhiều tức ngực.
Có thể tất cả những cảm xúc trên đây chỉ là do sự thay đổi của hoocmôn trong cơ thể.
Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010
Thoughts
Tại sao những ngôn từ hình ảnh những cảm xúc những suy nghĩ trong đầu mình lại không dưới dạng ngôn từ được nhỉ? Hầu như không?
Là do thói quen không viết không nghĩ bằng lời? Hay do quen lửng lơ không đi đến tận cùng. Không muốn khắc nghiệt không muốn cặn kẽ. Muốn phóng khoáng thoáng đạt như mây gió.
Do tất cả những thứ buồn cười đáng chán gét này cộng lại?
Phải thay đổi?
Đã bao lần vấn hồi?
Là do thói quen không viết không nghĩ bằng lời? Hay do quen lửng lơ không đi đến tận cùng. Không muốn khắc nghiệt không muốn cặn kẽ. Muốn phóng khoáng thoáng đạt như mây gió.
Do tất cả những thứ buồn cười đáng chán gét này cộng lại?
Phải thay đổi?
Đã bao lần vấn hồi?
Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010
Vẩn vơ
Trời lại mưa, rào rào và tĩnh lặng.
Mình ngồi trước cái PC đã gần chục năm tuổi, kêu cọt kẹt khi chạy disk defragment :P.
Download quá nhanh làm tăng ham muốn, tìm thêm phim nữa down về.
Miệng ngân nga:
Fly me to the moon
And let me sing among the star
Let me see what spring is like
On Jupiter and Mars...
Click bừa vào một Achive của bạn Blue, 2009 August. Beatles,nơi phiêu định hư vô nào của miền kí ức xa xưa, forever autumn. Gently, softly...he wrote. Nhẹ nhàng tinh tế và vấn vương như tơ.
Speak softly, love and hold me warm against your heart
I feel your words, the tender trembling moments start
We're in a world, our very own
Sharing our love that only few have ever known...
Văng vẳng lên trong đầu tớ giai điệu này, bạn Blue ạ, when i'm reading YOU.
Mình ngồi trước cái PC đã gần chục năm tuổi, kêu cọt kẹt khi chạy disk defragment :P.
Download quá nhanh làm tăng ham muốn, tìm thêm phim nữa down về.
Miệng ngân nga:
Fly me to the moon
And let me sing among the star
Let me see what spring is like
On Jupiter and Mars...
Click bừa vào một Achive của bạn Blue, 2009 August. Beatles,nơi phiêu định hư vô nào của miền kí ức xa xưa, forever autumn. Gently, softly...he wrote. Nhẹ nhàng tinh tế và vấn vương như tơ.
Speak softly, love and hold me warm against your heart
I feel your words, the tender trembling moments start
We're in a world, our very own
Sharing our love that only few have ever known...
Văng vẳng lên trong đầu tớ giai điệu này, bạn Blue ạ, when i'm reading YOU.
Đọc và suy ngẫm
http://tuanvietnam.net/2010-08-23-thien-tai-khong-di-lan-voi-bay-cuu-
Cái khiến mình suy tư nhiều nhất trong bài viết là đoạn này:
Câu hỏi này:
Và đây:
Những vấn đề khác thì đơn giản là đồng thuận.
Thèm có quyển Các nhà văn đạt giải Nobel. :(
Cái khiến mình suy tư nhiều nhất trong bài viết là đoạn này:
Tại sao mỗi người phải biến mình thành một cá nhân "ăn khớp" với xã hội, ăn khớp với những lề thói mà đôi khi chúng chỉ là một mớ bảo thủ hỗn độn được một ít trí khôn ranh mãnh và một vài dữ liệu không đầy đủ của tri thức nhào nặn ra?
Câu hỏi này:
làm thế nào để cộng tồn, để sống với bụi bẩn khi sự che lấp, gian dối biến ảo chung quanh đời người luôn làm sai lệch nhận thức thực tế, làm giới hạn sự tự do, để người ta không dám nghĩ, không dám nói, không dám hành động và không dám tự chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm?
Và đây:
Sự tự do lớn nhất của một dân tộc không phải chỉ biết chấp nhận vinh quang là của chung, còn nhục nhã thì thuộc về chúng nó. Trí tuệ, nhục nhã, sai lầm, khuyết điểm đều phải là của chung, không nhìn vào sự thực ấy, cá nhân không thể khai phóng, không thể tự cởi trói để hướng đến tự do.
Những vấn đề khác thì đơn giản là đồng thuận.
Thèm có quyển Các nhà văn đạt giải Nobel. :(
Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2010
Em trai của chị
Chị đã chuyển hết cho em công việc rửa bát, thay vì sharing em buổi trưa chị buổi tối nữa.
Dĩ nhiên vừa là vì chị nghĩ chị đã nấu cơm rồi. Còn em cả ngày chẳng chịu làm chi cả, chỉ đọc truyện, ngủ, rong chơi.
Em thi đại học được 12 điểm. Số điểm thấp hơn là em nghĩ, thấp hơn hy vọng của bố mẹ. Bố mẹ buồn nhiều, hát karaoke để giải khuây mà chẳng hay bằng những hôm trước. Bố mẹ chỉ hát đi hát lại những bài tủ-kiểu văn ôn võ luyện, chị nghe mãi biết mà.
Chị cũng nghĩ, việc rửa bát giờ chỉ của một mình em... Cũng như việc học ấy. Như hôm qua, trưa em không chịu rửa, tối phải lụi cụi rửa rất nhiều. Một mình.
Em hiếu động và cực kì ham vui, ham bè bạn. Điều này chẳng có gì là xấu cả, cuộc sống, ai chẳng mong được như vậy. Nhưng có những việc là của mình, riêng mình, dù chưa cảm thấy vui, dù lụi cụi đơn độc.
Em đã chấp nhận việc phải rửa bát.
Trưa ăn xong em không rửa bát ngay. Lên nhà nằm ngủ, chị cáu kỉnh nói ra nói vào, em cũng cáu kỉnh chị nói nhiều thế tí nữa em rửa. Giờ chị ngồi đây, nghe tiếng em lạch cạch bát đĩa, thấy thương thương...
Nhưng chị biết, đó là việc em phải làm. Nếu không, em sẽ mang một món nợ với cuộc đời.
...Cũng giống như việc học ấy,em đã học chưa đủ ít nhất phần mình-chưa xứng với những gì mình nhận được... Giờ em sẽ mang tạm một món nợ với đời, với sự kì vọng mong mỏi của bố mẹ.
Hãy tự thấy được điều ấy, tự làm như ý mình muốn, em vẫn tự do, Bin yêu thương của chị... :*
Dĩ nhiên vừa là vì chị nghĩ chị đã nấu cơm rồi. Còn em cả ngày chẳng chịu làm chi cả, chỉ đọc truyện, ngủ, rong chơi.
Em thi đại học được 12 điểm. Số điểm thấp hơn là em nghĩ, thấp hơn hy vọng của bố mẹ. Bố mẹ buồn nhiều, hát karaoke để giải khuây mà chẳng hay bằng những hôm trước. Bố mẹ chỉ hát đi hát lại những bài tủ-kiểu văn ôn võ luyện, chị nghe mãi biết mà.
Chị cũng nghĩ, việc rửa bát giờ chỉ của một mình em... Cũng như việc học ấy. Như hôm qua, trưa em không chịu rửa, tối phải lụi cụi rửa rất nhiều. Một mình.
Em hiếu động và cực kì ham vui, ham bè bạn. Điều này chẳng có gì là xấu cả, cuộc sống, ai chẳng mong được như vậy. Nhưng có những việc là của mình, riêng mình, dù chưa cảm thấy vui, dù lụi cụi đơn độc.
Em đã chấp nhận việc phải rửa bát.
Trưa ăn xong em không rửa bát ngay. Lên nhà nằm ngủ, chị cáu kỉnh nói ra nói vào, em cũng cáu kỉnh chị nói nhiều thế tí nữa em rửa. Giờ chị ngồi đây, nghe tiếng em lạch cạch bát đĩa, thấy thương thương...
Nhưng chị biết, đó là việc em phải làm. Nếu không, em sẽ mang một món nợ với cuộc đời.
...Cũng giống như việc học ấy,em đã học chưa đủ ít nhất phần mình-chưa xứng với những gì mình nhận được... Giờ em sẽ mang tạm một món nợ với đời, với sự kì vọng mong mỏi của bố mẹ.
Hãy tự thấy được điều ấy, tự làm như ý mình muốn, em vẫn tự do, Bin yêu thương của chị... :*
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
