Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Cá tính của anh qua cái thứ gọi là cung Hoàng đạo

Hèm hèm, cái này mới tìm hiểu thấy. Cái cung hoàng đạo ta vẫn hay xem, mà mô tả tính cách của ta như thế này gọi là cung hoàng đạo mặt trời Sun signs.
Còn một thứ là Cung hoàng đạo mặt trăng Moon signs. Moon signs của ta là Cancer theo tra cứu ở đây.

Giả như có mâu thuẫn giữa Moon sign và Sun sign thì nó là mâu thuẫn trong mỗi con người. Nghe cũng hợp lý phết. Đọc những gì viết về Moonsign của ta, ta thấy nó cũng nhất quán với con người ta, và thêm vài phần cái Sun sign chưa thể hiện.

Cái thứ này, có vẻ như là một Khoa học chứ chẳng chơi. À mà không phải có vẻ như, ta tin luôn nó là một Khoa học.

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

Rock Storm 2011

Thành thật mà nói, nhìn chung RockStorm năm nay chán. Tổ chức lởm khởm, chương trình không có đạo diễn thì phải rời rạc lủng củng. Các band thiếu chuyên nghiệp. 2 band đầu chán đến mức ko thể chấp nhận nổi. Mặc dù cái band thứ 2 (hem biết tên và hem cần biết) ban đầu làm ta tưởng khá hơn band 1, thì đến khi họ thay tiếng mẹ đẻ bằng tiếng Anh, ta thấy họ đấm vào tai ta, công phá tai ta tới mức ta chỉ còn biết tìm cách hài hước hóa vấn đề cùng với Toanh của ta.

Ôi sau ta mới biết là Quốc Trung đạo diễn chương trình. Anh Quốc Trung ơi anh cho DJ lởm vào giữa các band làm gì hả anh. Nguội lửa nhiệt tình của anh em lắm.

Quái vật tí hon là một cú vớt vát...
Cảm giác chia sẻ tất cả các thứ trên đây của ta với Toanh là cứu cánh...

Cho cái cảm nhận của ta về đêm Rock Storm nầy.

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

Chống sến

Hôm nay thứ 3 ngày 08 tháng 11, mình đi chạy bộ ở công viên Thống Nhất được buổi thứ 4, liền mạch.

Hôm nay không vội, sau khi chạy hùng hục và cả tập tành mấy bài aer, dừng lại một chỗ, ngồi nhìn ra hồ và thư thả nghe nhạc từ cái ipod cũ gỉn lủng cà lủng củng. Chọn bừa một album của Eva Cassidy, American Tune. Bài đầu tiên trong album là: Drowning in the sea of love. Ngẩn người ra luôn. Chết đuối trong biển tình. Lúc ấy mới nhận ra một điều rằng, thực ra, mình sến điên. Kiểu có thể chết vì tình ái được.
Bài thích trong album là True Colors cơ. Vì những dòng sau đây chảy thẳng vào tai (dù trình tiếng Anh lèm nhèm vớ vẩn vẫn nghe thấy)
But I see your true colours
Shining through
I see your true colours
That's why I love you
So don't be afraid to let them show
Your true colours
True colours are beautiful,
Like a rainbow
Những gì mình mong đợi là như thế đấy...true colors...

Quay lại chuyện nhận thức ra sự sến của bản thân. Thành thật mà nói, từ sến mình dùng để tự vệ, để cười nhạo chính bản thân. Cái bản thân có xu hướng yếu đuối ủy mị này. Có giai đã nói với mình: Em cứ cố gắng, gồng mình lên mãi sẽ rất mỏi đôi vai. Em hãy cứ là chính mình, khi buồn cứ buồn, khi mềm yếu cứ mềm yếu.
Nhưng giai ơi, cái mâu thuẫn tồn tại từ khi em ra đời này, đâu có dễ nói là làm được. Em không muốn em yếu đuối ủy mị, em không muốn mình như thế, không muốn ai phải nhìn em với ánh mắt ái ngại, không muốn ai nghĩ là cần giang tay nâng đỡ cái linh hồn tội nghiệp kia. Chính cái sự không muốn rất mạnh mẽ này khiến em mạnh mẽ lên thật. Em vượt qua những sóng gió... Và em chẳng chết đuối trong biển tình.

Em sẽ là kiểu người, ngụp lặn trong biển tình, rồi trèo lên bờ, nghỉ. Còn sức thì tiếp, không thì thôi. :))))
Thế đấy!

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Chiều chủ nhật bùn

Ơ, lâu rồi chả viết blog. Không viết được quá 1 2 câu. Hôm nay phải cố ngồi dông dài mới được. Chưa viết đặt ngay tag là Vớ vẩn và Big problem!

Mềnh tự thấy mình không thẳng thắn với chính mình lắm. Mình muốn thế này nhưng mình lại cho thế là thật vớ vỉn. À, đấy là cái bệnh mà Murakami gọi tên ra hộ mình trong cuốn What I talk when I talk about running, "nghĩ quá nhiều về mình và hoài nghi chính nó". Không đọc phải những dòng tự sự ấy của bạn Murakami mình cũng không biết là mình đang làm thế đâu.
Có câu này, mình nghe một bác nhà văn nào đó cũng được cái giải to to nào đó, như Nobel hoặc Booker chẳng hạn: "Đọc là phản kháng lại những thiếu hụt của cuộc sống". Oh yeah, nghe chuẩn ghia. Từ trước giờ, nhất là khi đọc tiểu thuyết, mỗi lần kiếm được cái gì đó giống giống với những gì mình từng nghĩ, những cảm xúc mình đã từng có, mềnh lại thấy hay. Hehe. Dĩ nhiên càng hay nếu mình có nó nhưng chưa biết nó là gì mà người ta gọi tên nó ra giúp mình. Và mình nhận ra là, mình cứ mãi kiếm tìm sự đồng cảm. Tìm kiếm sự đồng cảm khi đọc nghĩa là mình đang phản kháng lại cái sự thiếu hụt món đồng cảm ấy trong đời mình..

Sáng nay mình đi chạy buổi 2 ở ThongNhat park, thời tiết đẹp hơn hôm qua, gió mát hơn. Mình chạy quá sức, về bị đau chân. Đến giờ vẫn đau. Nhưng nhờ đi chạy mà mình có một buổi sáng CN tuyệt vời, dù mọi việc làm đều đơn độc. Chạy về, phởn chí pose ảnh ở bụi chuối sân nhà. Rồi tắm mát, rồi mở nhạc nghe và mân mê mấy cuốn sách. Đến trưa thì lăn ra ngủ. :x
Đây là cái chỗ mình hay dừng chân tập mấy động tác mềm dẻo. Lên cơ bụng ép iếc. Ghế gỗ nhé. Lãng mạn lắm. :x


Về đến nhà thì mẹt mũi te tởn như này,tóc tai bơ phờ như này. Còn mụn miếc là do camera 8.0 của điện thoại nhá.
Hehe.

When I tell about running


Hành trang ngày đầu tiên tới ThongNhat park. :")

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

Tháng 11

Tháng 11, không khỏi làm người ta bâng khuâng.
Cứ nghĩ giờ đang là tháng 11, lòng lại mênh mang...
Có lẽ, do bản nhạc bất hủ November Rain, khiến cái tiếng November khắc một vết sâu vào tâm trí những kẻ nghe Rock (ballad).
Có lẽ, do cái thời điểm cuối thu, rồi dần chuyển sang đông này. Đẹp đẽ, trong, dễ chịu. Hiền hòa cũng được, dữ dội cũng hợp cảnh.

Không kỷ niệm nào hằn dấu nữa. Sao lòng vẫn sóng gió không yên?


I'm losing my fucking mind


Wallpaper mobile của tớ ở thời điểm hiện tại đếy :)
(Wallpaper thôi đấy nhá:P )