Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015
Mùi của ký ức
Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015
My very first wish list
(Còn tiếp)
Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015
Những cuốn sách năm sao và Bảo tàng thơ ngây
Bảo tàng thơ ngây là một cuốn 5* với mình. Mỗi cuốn 5* từ trước tới giờ đều đọc trong vật vã. Thời gian đọc có khi tới hàng tháng. Vì dầu có muốn cũng không thể dung nạp được nhanh hơn. Dầu có gắng đọc lướt những đoạn có thể, vẫn có rất nhiều câu từ, rất nhiều cảm xúc ngăn mình dừng lại, cảm nhận. Đọc hết câu rồi đọc vòng lại. Đọc hết đoạn rồi nhắm mắt tưởng tượng những hình ảnh, để cảm xúc dâng lên ngập tim gan lòng mề. Rồi mở mắt ra tìm tòi xem cái gì trong đoạn ấy đã mang đến cho mình nhiều cảm xúc đến thế. Nhưng tại sao vật vã? Không phải lúc nào cũng say mê hào hứng thích thú đâu nhé. Những cuốn 5* luôn có lúc nào đó khiến mình bực bội, khó chịu, căng thẳng. Như Trăm năm cô đơn. Thích thú với giọng văn và câu chuyện kỳ lạ hoàn toàn khác với những gì được đọc trước đó, với không gian dị biệt được lão Maquez dựng lên.. Nhưng mình đã bứt rứt, bực bội đến mức nào với những điên rồ của các thế hệ dòng họ đó. Đến giờ vẫn nhớ góc phòng nhà chị Điệp những ngày mình đọc Trăm năm cô đơn. Như Cái trống thiếc (cũng Nobel Văn chương) của Günter Grass. Đến giờ vẫn nhớ mình đã để cuốn sách trong giỏ cái xe đạp Nhật màu đỏ êm ru, đạp từ nhà gần trường về nhà km6 để ăn cơm trưa cùng bố mẹ, đọc trong lúc trông cửa hàng cho mẹ ngủ trưa, rồi lại ôm đi. Nhớ sự cô đơn những ngày tháng ấy. Đêm ngủ 1 mình 1 nhà. Hầu như không tìm kiếm được người bạn để chia sẻ những mối quan tâm của mình, những bản nhạc khác, những cuốn sách khác, những nhận định về đất nước văn hoá con người, thơ thẩn liên thiên... Rồi D đến, đọc Cái trống thiếc, rồi nói với mình là D thích những gì trong cuốn ấy. Chép những bài thơ tình mình thấy hay share D đọc vào thư gửi giai. Cùng mình nghe Gun'n'roses...
Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015
Yên tĩnh
Có những lúc kì lạ đẹp đẽ như ri:
Lướt lướt fb mà lòng không bị xao động cuồng loạn bởi shopping. Thấy đồ đạc vật dụng cũng không cần nhiều quá. Không thấy bị thèm thuồng. Thấy đủ.
Lòng cũng không bị xao động bởi các vấn đề xã hội lặt vặt. Dạo này hay có những câu chuyện không đại diện cho số đông bị cộng đồng mạng quan tâm thái quá. Thấy mình đứng ngoài lề những thái quá đó. Tốt biết bao.
Thấy mình không thấy con hoàn hảo đẹp zai tuyệt trần. Không bị so đo so sánh mình với con người khác về cân nặng chiều cao hay abc gì. Mình quan sát con và điều khiến mình vui là con học hỏi và con lớn lên. Điều khiến mình vui là con ốm mà nhanh khỏi. Ốm cũng tốt cho con. Điều khiến mình vui nữa là mình vẫn đang hiểu được con, xử lý được những lúc con khó chịu, có thể làm con vui. Ước có thể mãi thấu hiểu con, như thế mới có thể yêu con.
Thấy ấm áp dịu dàng khi nghĩ vìa Khói. Thấy yêu Khói. Vì yêu mà lòng ngập đầy ý thức dựng xây hạnh phúc. Trời ơi mình lớn vậy rồi sao??
Dựng xây hạnh phúc.
Con yêu tự ngủ được là thành công kế tiếp của mình với con (sau vụ sinh thường con tròn trịa nhé). Giờ sắp tới là xây cho con nếp ăn ngoan và vui.
Xây dựng xây dựng.
Hát lên bài ca xây dựng :))) :xxx
Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014
You think you have to want more than you need
Chìm lắng xuống không hay, vì khi chưa bị tóm gọi ra thành Lời, nó vẫn vô hình chưa được định danh. Biến thành cặn, không thoát ra được. Và thỉnh thoảng lại xuất hiện ở dạng cơn đau. Tưởng tượng dễ hiểu thì giống như quá trình hình thành sỏi thận vậy.
Viết nhật ký thật sự là một việc nên duy trì. Nhiều điều sẽ được lưu lại, chân thực và sống động dù chỉ qua vài dòng ngắn ngủi. Trong "nhiều điều" ấy, có những thứ mình biết chắc là sẽ quý báu, cho những khúc cuộc đời mất mát buồn bã, giúp mình tránh xa khỏi hố đen tuyệt vọng hay mất niềm tin...
Toanh share cho vài bài nhạc, bài đầu tuột qua tai, bài này khiến mình nghe lại nhiều lần. Cô độc buồn bã hoang mang, không ăn nhập gì với mình khi này, nhưng mình biết những lời khiến mình suy nghĩ lâu này hay ho, những câu nhạc mộc mạc này đẹp...như được nghe một lời tâm sự từ một tâm hồn.
until you have it all you won't be free
Society, you're a crazy breed
Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014
Ikuko Kawai- Appassionato
Appassionato - Ikuko Kawai
Album ấy là Appassionnato của Ikuko Kawai- violinist người Nhật Bổn (also composer), sinh năm 1968. Chị (:D gọi vầy cho thân thương) phát hành album này năm 2009, album này là album thứ 9. Mình chưa nghe được hết các album để mà nói được vị trí chất lượng album này so với các album khác. Nhưng những cảm xúc mãnh liệt, đẹp dữ dội, bi thương do album này mang lại khiến mình thực sự nghĩ đây là 1 album tuyệt vời.
Đất nước-con người-văn hóa Nhật Bản có một nét đẹp riêng biệt và rất hợp gout mình, rất là ưng. Chứ bọn Mẽo thì cơ bản là không ưng, đọc truyện mẽo cơ bản là thấy chán ốm, trừ mỗi Hemingway. Cái kiểu kỹ lưỡng chắt chiu câu từ như Hem thì hổng phải kiểu Mẽo hoho, và điều đó làm nên giá trị của văn Hem trong mình :D
Cảm ơn bạn nào hồi xưa giới thiệu mình nghe nhạc Nhật bổn nhe.
Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014
Kỳ xa người yêu dài chưa từng thấy
Huy đi New Zealand 3 tháng. Thanh chưa khi nào phải xa người yêu lâu như vậy, 1 tuần còn chưa nói chi 3 tháng, 10 ngày còn chưa nói chi gấp hơn 9 lần. Hiu hiu.
Ngày đầu Thanh khóc quá trời. Sáng ngủ dậy mắt sưng húp. Ngày 2 nước mắt hay rỉ bất ngờ, chỉ với 1 dòng ý nghĩ thoáng qua nào đấy về chuyện xa cách. Ngày 3 cũng loáng thoáng nước mắt...
Kể ra thì khóc lóc vậy cũng kỳ. Huy đi rồi Huy lại về. Huy cũng liên lạc thường xuyên, vẫn nhắn tin í ới, vẫn thỉnh thoảng nghe tiếng, nhìn thấy hình. Nhưng...CẢM XÚC VỐN LÀ KHÔNG THỂ LỰA CHỌN!
Thanh có thể lựa cho mình những suy nghĩ tích cực, hướng về Khôi, đang lớn lên từng ngày; hay về niềm vui đoàn tụ; hay về những gì mình có thể làm trong thời gian này... Không may là cứ luôn có những ý nghĩ nhảy ra kiểu pop-up, về mùi của Huy, về những điều ko thể chia sẻ khi ở xa nhau, về khát khao được gần gũi, đụng chạm da thịt, ve vuốt làn da mềm mịn, sờ ti bự vân vân mây mây. Những ý nghĩ pop-up đó cấu thành nên cảm xúc, nên nỗi nhớ và nỗi buồn nữa.
Không hiểu Thanh buồn tới mức nào mà đêm lơ mơ ngủ rồi tự nhiên một câu hát lại vọng tới...đôi ta như bước trên đỉnh sầu... Thanh phân vân với "đỉnh sầu" một lúc-hay vậy ta- rồi thiếp ngủ tiếp. Ngày hôm sau thì lần mò đọc lại lyric bài Buồn. Lyric rất thơ, nhiều ý hay mà Thanh hơm bít tác giả là ai, nên Thanh lại google tiếp nhạc sĩ Y Vân. Y Vân chắc nổi tiếng nhất với 60 năm cuộc đời. Ổng có hẳn 1 bài tên là Đỉnh sầu Lệ Thu hát, nhưng ít người biết, Thanh nghe thử loáng thoáng hổng thấy vô tai. Chắc ổng cũng thích cái hình ảnh "đỉnh sầu" của mình...
Buồn như trong một ngày hai đứa không gặp mặt
Buồn như khi gặp mặt không còn chuyện để vui
Còn xơi buồn của Thanh mới có cơ lên đến cái 'đỉnh sầu' vì từ lần đầu tiên gặp mặt, Thanh vs Huy lúc nào cũng có bao nhiêu chuyện để vui. Dù là Thanh không ngăn được mình buồn 'lưng chừng dốc' và nhớ.
~9 chục ngày nữa thì càng nhiều chuyện để vui cơ. Hiu hiu.
