...Gió không hiểu nổi mình
Em không hiểu nổi mình
...Thế là em đi nghe nhạc. Và em mê mẩn với bác Gary Lucas qua album The edge heaven. Album này, bác Gary Lucas làm để tribute nhạc Tàu những năm 30,40-cái thể loại nhạc mà người ta bảo là có mùi của swing của Tây, jazz, pop của Tin Pan Alley nào đó và mùi Tàu khựa- tất nhiên rồi. Qua album này, và qua kí ức của em về những bộ phim Tàu có kiểu nhạc như thế này, em thấy nhạc kiểu này nghe cũng phê thật. Nhưng điều khiến nó phê hơn là tiếng guitar của bác Gary Lucas. Em thấy nó căng và hay tuyệt, chứ em chạ biết khen như thế nào nữa.
Trước tiên là bài, Please Allow Me to look at you.
Album này em thích tất. Đặc biệt là bài trên và bài Where's my home, Night in Shanghai, The mad world...
Hôm nào rảnh rảnh làm cái bài cảm nhận nhỉ? :P
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011
Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011
Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011
I've got some troubles but they won't last
I've got some troubles, but they won't last,
I'm gonna lay right down here in the grass,
And pretty soon all my troubles will pass
Cause I'm in su su su, su su su, su su su su su su Sugar town.
I never had a dog that liked me so,
I never had a friend or wanted one,
So I'll just lay back and laugh at the sun,
Cause I'm in su su su, su su su, su su su su su su Sugar town.
Yesterday it rained in Tennessee,
I heard it also rained in Tallahassee
But not a drop fell on little old me,
Cause I'm in su su su, su su su, su su su su su su Sugar town.
If I had a million dollars or ten,
I'd give it to ya world and then
You'd go away and let me spend my life
In su su su, su su su, su su su su su su Sugar town.
I listened to this track many many times and thought of you. Is this a song for us?
Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011
Chúng ta thuộc về nhau ở một không gian khác
Anh phone cho cô trong một đêm. Anh vừa uống rất nhiều, cô biết vậy, dù giọng anh vẫn trầm rõ và kìm nén.
- Anh rất nhớ em. Em có biết anh vẫn luôn yêu em?
-...
- Em có nghĩ chúng ta đã đến lúc nhận ra rằng chúng ta vốn thuộc về nhau?
- Chúng ta thuộc về nhau ở một không gian khác... Còn ở không gian này thì không
- Anh rất nhớ em. Em có biết anh vẫn luôn yêu em?
-...
- Em có nghĩ chúng ta đã đến lúc nhận ra rằng chúng ta vốn thuộc về nhau?
- Chúng ta thuộc về nhau ở một không gian khác... Còn ở không gian này thì không
Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2011
Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011
Sớm bình yên nhé
..................
...
Tớ có thể cảm thấy cậu, những xáo động mâu thuẫn trống rỗng
Sớm bình yên nhé
.........
...........
...
Tớ có thể cảm thấy cậu, những xáo động mâu thuẫn trống rỗng
Sớm bình yên nhé
.........
...........
Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011
Nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết?
Dạo này em đọc sách như đổ chữ vào cái đầu rỗng.
Đọc điên cuồng, hầm bà lằng các thứ.
Niềm vui tìm được hiếm hoi, khi chẳng hạn như đọc thấy Osho cổ vũ nỗi buồn, Osho bảo không buồn thì hóa ra phẳng à khà khà.
Em đã tránh không làm những việc vớ vỉn nữa.
Em, có lẽ đã sai khi chọn sự nhàn tản cho quãng đời này của mình.
Em, sau khi gặp người chị họ xinh đẹp giỏi giang bắt đầu lại tự vấn mình dữ dội. Không biết em có vấn đề về thần kinh không ý, khi em cứ quay lưng với cái phần ồn ào tấp nập của cuộc đời, những mối quan hệ và ứng xử nên có. Em cứ không biết làm sao để trải rộng mình ra. Sợ đau, sợ này sợ kia. Trong khi em trông khỏe mạnh lực lưỡng thế này. Giá em có bờ vai gầy, lồng ngực bé nhỏ, mong manh, em sẽ chẳng mất công đấu tranh vì cho rằng mình nên khác đi mới hợp lý. Em sẽ bé nhỏ mong manh y như cái vẻ bề ngoài luôn >:) >:)
Em nghe rất nhiều lần cái bài Crazy này (bản của bạn Norah Jones này nhé).
Bài Home of the Blues này thì em nghe, và muốn gửi đến 2 người bạn của em! :)
Đọc điên cuồng, hầm bà lằng các thứ.
Niềm vui tìm được hiếm hoi, khi chẳng hạn như đọc thấy Osho cổ vũ nỗi buồn, Osho bảo không buồn thì hóa ra phẳng à khà khà.
Em đã tránh không làm những việc vớ vỉn nữa.
Em, có lẽ đã sai khi chọn sự nhàn tản cho quãng đời này của mình.
Em, sau khi gặp người chị họ xinh đẹp giỏi giang bắt đầu lại tự vấn mình dữ dội. Không biết em có vấn đề về thần kinh không ý, khi em cứ quay lưng với cái phần ồn ào tấp nập của cuộc đời, những mối quan hệ và ứng xử nên có. Em cứ không biết làm sao để trải rộng mình ra. Sợ đau, sợ này sợ kia. Trong khi em trông khỏe mạnh lực lưỡng thế này. Giá em có bờ vai gầy, lồng ngực bé nhỏ, mong manh, em sẽ chẳng mất công đấu tranh vì cho rằng mình nên khác đi mới hợp lý. Em sẽ bé nhỏ mong manh y như cái vẻ bề ngoài luôn >:) >:)
Em nghe rất nhiều lần cái bài Crazy này (bản của bạn Norah Jones này nhé).
(Em hâm mộ bạn Norah rồi, từ từng đường nét bề ngoài đến từng bản thu âm hoặc tất cả những gì bạn ấy thở ra cổ họng.)
crazy i'm crazy for feeling so lonely
i'm crazy crazy for feeling so blue
Bài Home of the Blues này thì em nghe, và muốn gửi đến 2 người bạn của em! :)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
