Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

Những chuyến đi kiểu Linh Sơn

(Chứ hem phải kiểu Và khi tro bụi nhé)
Là đi để tìm ra bản ngã, tìm ra cái tôi, hem phải đi vào ngõ cụt.

Chuyến phượt cự ly gần Đồng Cao- Bắc Giang là một "chuyến đi kiểu Linh Sơn" như thế.

(: :)

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

It's just not worth trying

Mình cho tình cảm của mình một cơ hội, cho tình yêu và sự chân thành một cơ hôi. Không phải cho kẻ như thế thêm cơ hội.
Kẻ mà không có cả trách nhiệm với lời mình nói
Kẻ mà hay đuối sức hụt hơi nhưng lại nuông chiều chính mình, không biết nuôi dưỡng con người mình,
Kẻ ích kỷ đến mù quáng, sống giả tạo phù phiếm nhạt nhẽo

Số phận sẽ đưa đến cho mình một người biết trân trọng tình cảm và xứng đáng với mình hơn.
Đừng buồn nhiều như thế.

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012

Nỗi nhớ


Đã lâu không vào được blogger...
Sáng nay đã đi mua Đười ươi chân kinh của Bàng Giúi, qua lời giới thiệu của bạn Thọ và qua đọc trích dẫn trên Thư phòng. Nhìn cái bìa mà bật cười được một lúc lâu.

Bùi Giáng đại nhân, không phải là ngài thì chẳng ai dịch được Hoàng Tử Bé với Cõi người ta (2 cuốn tôi ưa thích vô cùng) được như thế đâu nhỉ. Tôi nghe người ta kể nhiều về ngài rồi, giờ tôi đọc ngài nhé.

Cái bài Nỗi nhớ của Phú Quang Thanh Lam hát, sao chẳng tìm được link nào hay như mình nghe hồi xưa.
"Tưởng như máu trong tim đông đặc
Nỗi nhớ dâng đây
dâng đầy..."
Mình rất yếu đuối rất buồn. Nhưng mình sẽ ổn.

Đã bao lần mình bị trôi vào một suy nghĩ nào đó, hình ảnh nào đó, mình đã mở to mắt, dừng hình như ấn pause, rồi lắc mạnh đầu để stop.
Đã bao lần mình ở mức năng lượng zero, tưởng như ngất vào buồn đau hoặc mọi thứ trở nên nhạt nhòa chỉ còn đau lòng thôi. Nhưng điều mình nghĩ là điều tốt nhất mình làm cho cuộc đời mình, ấy là đã tự vực mình dậy, tự kiếm việc để làm, tự nghĩ mình phải thoát ra...
Dù cho có cô độc đến đâu...
Tự nhủ, tình cảm lớn phải giành cho người xứng đáng, hãy trao tặng nó cho người xứng đáng!

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Just note down

Viết ra cảm giác cồn cào này làm sao đây?

Cố tìm việc gì làm để lèn đầy cảm giác trống rỗng, mình đã search cái tên Nguyễn Thiên Ngân. Cô gái trẻ, sinh năm 88 năm nay mới 24 tuổi, nhưng nhiều bài viết, bài thơ của cô khiến người tầm tuổi mình và ít hơn phải ngân nga suy ngẫm mãi. Không ồn ào, mà lan tỏa. Mình sẽ dõi theo cô ấy.


Có giấc mơ chia xa làm em tức ngực...

Lăn tăn

Bạn Hiền của mình viết:

"Khi yêu
Là khi 1 ngày trôi thật nhanh,
Là khi ta không còn thấy chán bất cứ lúc nào, tâm hồn ta, con người ta thảnh thơi, cân bằng
Là khi ta thấy ta trưởng thành hơn, hi sinh hơn, nhẫn nhịn hơn
Là lúc nào cũng vang lên 1 khúc tình ca
Là trái tim khỏe khoắn và lành lặn
Là con người ta thoáng đãng và bao dung hơn"

...
Bao dung hơn, trưởng thành hơn. hy sinh hơn, nhẫn nhịn hơn...
Nhưng những lo lắng này, biết đến khi nào nguôi??

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2012

"Cõi người ta" trong tôi

Đọc "Cõi người ta" của Saint Exupéry, tôi đã note ra những dòng như thế này, tối qua vừa xem thấy trong cuốn sổ cũ:

"Anh thuộc thành phần những sinh vật rộng, hài lòng chấp thuận đưa vòm lá cành mình, che phủ giúp những chân mây. Làm người ấy là biết nhận trách nhiệm. Ấy là biết tủi thẹn trước những khốn cùng, khổ lụy không do mình mà ra..."
Đọc Saint- Exupéry thật thú vị. (Nói "thú vị" vì không biết kiếm từ nào khác). Mình đã đọc Hoàng Tử Bé, còn mấy dòng trích dẫn trên là trong "Cõi người ta" mà mình đang đọc. Mấy chữ "sinh vật rộng" làm mình suy nghĩ nhiều. Thật hay ho! Trước, chỉ có thể biết loài cây nào đó có tán rộng, che mát... giờ mới nghĩ, từ "rộng" ấy có thể dùng để nói về sinh vật - tức là bao gồm cả cây cỏ, hoa lá, chim muông và con người. Thực ra, có thể đây chỉ là một phép so sánh ẩn từ "như" hay "giống như". Nhưng nếu Exupéry viết (hoặc Bùi Giáng dịch thành) "anh giống như một loài cây có tán rộng" thì thường quá. Thế nên "sinh vật rộng" giống như một định nghĩa, một khái niêm mới khiến người ta ( ^^ có thể là mỗi mình ta) thích thú làm sao.
Rồi "Làm người ấy là biết nhận trách nhiệm" nữa. Đây là một kiểu tuyên ngôn thôi. Nhưng thành thực mà nói mình chưa bao giờ chán ghét tuyên ngôn trong văn chương cả. Mình chê "Suối nguồn" tuyên ngôn nhiều quá mệt đầu, "Moon Palace" bị người khác chỉ ra cho mình vài chỗ mình cứ suy ngẫm hoài ấy chỉ là tuyên ngôn của lão Paul Aster thôi... Mỗi lần mình thấy tuyên ngôn ở đâu hợp với ý mình, mình lại gật gù, ôi viết hay thế thích quá. :">


Hehe, đọc tiếp "Cõi người ta" thôi.

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

Ngày anh không yêu em...

Trong mối tình cũ rất nhiều dằn vặt đớn đau, em nhớ, có lần em đã viết vài dòng trong cuốn sổ nhỏ: Tình yêu làm sao lại là những nét đứt quãng như thế, sợi dây đứt quãng đầy những khoảng trống vô định làm sao kết nối hai con người?
Sau mối tình ấy, em đã phải tìm mọi cách để tự động viên mình. Em đã tự nghĩ rằng, mình được. Mình đã được đủ đớn đau để biết thế nào là yêu và được yêu, đủ thiếu thốn để trân trọng những tình cảm, những biểu hiện của tình yêu mình nhận được. Và em đã biết, tình yêu không thể là những nét đứt quãng, trừ khi, có người thứ ba.
....

Anh hôn em khi em khóc vì buồn, nụ hôn khô và trống rỗng, vô cảm, không tình yêu.